NGƯỜI GIỮ TIẾNG CƯỜI
NGƯỜI GIỮ TIẾNG CƯỜI
Trong đơn vị của anh Tín, ai cũng nói rằng chỉ cần còn nghe tiếng cười của anh thì mọi gian khổ đều trở nên nhẹ hơn.
Anh Tín không đẹp trai, cũng chẳng hát hay, nhưng lúc nào cũng lạc quan. Giữa những ngày thiếu ăn, thiếu ngủ, anh vẫn tìm cách khiến đồng đội bật cười.
Có lần cả đơn vị hành quân suốt ba ngày liền dưới mưa rừng lạnh buốt. Ai cũng mệt lả, chẳng ai muốn nói chuyện.
Anh Tín bất ngờ lấy lá cây làm chiếc mũ rồi giả giọng ông già kể chuyện khiến cả tổ cười nghiêng ngả.
Giữa chiến tranh, tiếng cười đôi khi quý hơn cả thuốc men.
Những đêm nghỉ chân hiếm hoi, anh thường kể về ước mơ sau hòa bình sẽ mở một quán nước nhỏ ở quê.
“Tao sẽ miễn phí cho bộ đội cũ,” anh cười lớn.
Không ai nghĩ rằng tiếng cười ấy rồi sẽ có ngày im lặng mãi mãi.
Một lần đơn vị bị phục kích khi đang vượt suối.
Tiếng súng nổ dồn dập giữa rừng tối.
Anh Tín cùng vài người ở lại chặn phía sau để đồng đội rút lui an toàn.
Trận đánh kéo dài đến gần sáng.
Khi mọi người quay lại tìm, chỉ còn chiếc mũ lá của anh nằm bên bờ suối.
Sau chiến tranh, đồng đội cũ có lần gặp lại nhau. Giữa câu chuyện cũ, bỗng ai đó nhắc tên anh Tín.
Mọi người im lặng rất lâu.
Bởi họ hiểu rằng có những người đã dùng cả tuổi trẻ để giữ lại tiếng cười giữa những năm tháng đau thương nhất.



