Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG CƯỜI

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị, ai cũng biết anh Hòa là người hay cười.

Không phải kiểu cười ồn ào, mà là nụ cười nhẹ, lúc nào cũng hiện trên môi. Ngay cả khi hành quân mệt mỏi, khi đói, khi rét, anh vẫn cười.

Có người trêu:
– “Cậu có chuyện gì buồn không mà lúc nào cũng cười thế?”

Hòa chỉ đáp:
– “Có chứ… nhưng cười để đỡ buồn.”

Một lần, đơn vị vừa trải qua một trận đánh ác liệt. Mất mát nhiều. Không khí nặng nề bao trùm.

Mọi người ngồi im lặng, không ai nói với ai câu nào.

Hòa bước tới, ngồi xuống giữa vòng người.

Anh kể một câu chuyện rất bình thường – chuyện hồi nhỏ đi chăn trâu, bị trâu húc ngã xuống ruộng.

Câu chuyện chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng cách anh kể… khiến vài người bật cười.

Rồi thêm người nữa.

Tiếng cười nhỏ dần lan ra.

Không phải vì câu chuyện hay.

Mà vì… họ cần một lý do để cười.

Đêm đó, sau khi mọi người đã ngủ, một đồng đội hỏi Hòa:
– “Cậu không buồn à?”

Hòa im lặng một lúc, rồi nói:
– “Buồn chứ. Nhưng nếu mình không cười… thì ai sẽ giúp mọi người quên đi nỗi buồn đó một chút?”

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, không ai nhớ rõ trận đánh hôm ấy ra sao.

Nhưng họ nhớ rất rõ:

Giữa mất mát, có một người đã giữ lại tiếng cười cho cả đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn