Người giữ tiếng cười
Người giữ tiếng cười
Trong đơn vị có chiến sĩ tên Tân nổi tiếng hay pha trò. Giữa những ngày hành quân mệt mỏi, anh luôn tìm cách làm mọi người bật cười.
Có hôm cơm khê, anh vừa ăn vừa nhăn mặt:
“Đặc sản cháy cạnh đây rồi!”
Cả tiểu đội cười ầm lên, quên mất cái đói và sự mệt nhọc.
Một lần trời mưa liên tục nhiều ngày, quần áo ai cũng ẩm lạnh. Tân lấy lá rừng đội lên đầu rồi giả giọng cán bộ:
“Đồng chí nào còn khô xin báo cáo!”
Tiếng cười vang lên giữa rừng sâu tối om.
Đồng đội từng hỏi:
“Sao lúc nào cậu cũng vui vậy?”
Tân im lặng một lúc rồi đáp:
“Nếu mình không cười thì đồng đội càng buồn hơn.”
Sau một trận đánh ác liệt, tiểu đội không còn nghe tiếng pha trò của Tân nữa.
Nhưng nhiều năm về sau, những người lính cũ vẫn nhắc tên anh với nụ cười lẫn trong khóe mắt đỏ hoe. Bởi giữa thời hoa lửa, có những người đã âm thầm giữ cho đồng đội niềm lạc quan để bước tiếp.



