Khác

Người giữ tiếng đàn trong ngục tù Côn Đảo

An Giang21/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1930, giữa lúc phong trào cách mạng bị đàn áp mạnh, Tôn Đức Thắng bị thực dân Pháp bắt và kết án 20 năm khổ sai. Ông bị đày ra Côn Đảo, nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”.

Những người tù chính trị ở Côn Đảo phải lao động nặng nhọc, ăn uống thiếu thốn và thường xuyên chịu sự kiểm soát khắc nghiệt. Nhưng ngay trong hoàn cảnh ấy, họ vẫn tìm cách tổ chức cuộc sống tinh thần của mình.

Tôn Đức Thắng vốn có tay nghề kỹ thuật và đặc biệt yêu thích âm nhạc. Trong tù, ông cùng các đồng chí tổ chức những hoạt động văn nghệ bí mật. Họ hát, đọc thơ và truyền cho nhau những bài ca để giữ vững tinh thần.

Có những buổi tối sau một ngày lao động nặng nhọc, tiếng hát lại vang lên trong khu nhà tù. Đối với những người bị giam cầm, vài phút được hát cùng nhau không chỉ là giải trí. Đó còn là cách họ nhắc nhau rằng mình vẫn còn ý chí và tình đồng đội.

Tôn Đức Thắng được trả tự do sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Sau đó, ông tiếp tục hoạt động cách mạng và giữ nhiều cương vị quan trọng, trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa rồi Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Nhưng khi nhắc đến ông, người ta không chỉ nhớ một vị lãnh đạo cấp cao. Người ta còn nhớ một người từng trải qua nhiều năm tù đày và hiểu rất rõ giá trị của tự do.

Ngày nay, Di tích Nhà tù Côn Đảo vẫn còn đó. Những bức tường đá, phòng giam và khu “chuồng cọp” nhắc lại một thời khắc nghiệt.

Và câu chuyện về những tiếng hát trong nhà tù cho thấy một điều rất giản dị: có thể khóa cửa một căn phòng, nhưng rất khó khóa được tinh thần của những con người bên trong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn