Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG GÀ

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị đóng quân gần một bản nhỏ ven rừng. Dân đã sơ tán gần hết, chỉ còn vài mái nhà trống và tiếng gió lùa qua những vách tre.

Một buổi sáng, khi trời còn mờ sương, cả đơn vị bỗng nghe thấy tiếng gà gáy.

Âm thanh ấy lạ lắm.

Giữa chiến tranh, giữa bom đạn, tiếng gà trở nên… xa xỉ.

– “Ở đây vẫn còn người à?” – một chiến sĩ hỏi.

Không ai trả lời.

Nhưng từ hôm đó, sáng nào cũng có tiếng gà.

Tiếng gáy không to, nhưng đều đặn. Như một nhịp sống bình thường còn sót lại giữa những ngày bất thường.

Một hôm, trong lúc đi tuần, anh Tuấn – tiểu đội trưởng – lần theo tiếng gà.

Phía sau một căn nhà đổ nát, anh thấy một ông lão.

Gầy gò.

Lưng còng.

Bên cạnh là một con gà trống.

Ông lão đang rải từng nắm thóc nhỏ.

– “Cụ chưa đi sơ tán sao?” – Tuấn hỏi.

Ông lão cười hiền:
– “Tôi đi rồi… ai giữ tiếng gà cho làng?”

Tuấn sững lại.

Ông nói tiếp:
– “Bom có thể phá nhà… nhưng không thể để mất hết những thứ bình thường.”

Từ đó, mỗi lần nghe tiếng gà, cả đơn vị lại thấy lòng nhẹ đi.

Như thể… họ đang chiến đấu không chỉ để sống, mà để giữ lại những điều giản dị nhất.

Một ngày, bom rơi gần bản.

Sau trận đó, không còn nghe tiếng gà nữa.

Tuấn quay lại căn nhà.

Chỉ còn đống đổ nát.

Không thấy ông lão.

Không thấy con gà.

Nhưng từ hôm ấy, mỗi buổi sáng, trong ký ức của họ…

vẫn vang lên một tiếng gáy rất rõ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn