NGƯỜI GIỮ TIẾNG GÀ GÁY
Giữa rừng sâu, không có làng.
Không có mái nhà.
Nhưng đôi khi, người lính vẫn nghe thấy… tiếng gà gáy.
Ở đơn vị có một người tên Lợi.
Anh thường thức rất sớm.
Trước khi trời sáng.
Một lần, có người hỏi:
– “Sao dậy sớm thế?”
Lợi nói:
– “Nghe gà gáy.”
Mọi người cười:
– “Ở đây làm gì có gà.”
Anh lắc đầu:
– “Không phải ở đây.”
Rồi anh kể.
Ở quê, mỗi sáng, khi gà gáy, mẹ anh dậy nhóm bếp.
Cả nhà thức giấc.
Bắt đầu một ngày mới.
Ở chiến trường, không có gà.
Nhưng trong lòng anh, tiếng gáy ấy vẫn vang.
Như một cách nhắc rằng…
cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Một lần, trong lúc hành quân đêm, đơn vị dừng lại nghỉ.
Trời còn tối.
Lợi bỗng nói:
– “Sắp sáng rồi.”
Không ai tin.
Nhưng ít phút sau, trời bắt đầu hửng.
Một người hỏi:
– “Sao cậu biết?”
Anh cười:
– “Nghe quen rồi.”
Sau chiến tranh, mỗi sáng ở quê, Lợi lại ngồi nghe gà gáy.
Không phải vì cần thức dậy.
Mà vì…
có những âm thanh đã đi cùng cả cuộc đời.


