Người giữ tiếng gà gáy cuối rừng Cha Lo
Giữa vùng rừng Cha Lo heo hút, tiếng gà gáy của một bản làng nhỏ từng trở thành âm thanh quen thuộc với ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội. Trong chiến tranh, những âm thanh đời thường ấy giúp người lính vơi đi nỗi nhớ nhà. Một buổi sáng đặc biệt bên tiếng gà rừng đã trở thành kỷ niệm sâu đậm trong lòng ông.
Đóng quân ở khu vực cửa khẩu Cha Lo, Quảng Bình, đơn vị ông Sơn sống giữa núi rừng quanh năm sương phủ. Những ngày hành quân dài khiến người lính nhiều lúc quên cả cảm giác của cuộc sống bình thường.
Ông kể:
“Bom đạn riết rồi ai cũng quen, nhưng chỉ cần nghe tiếng gà gáy là lại nhớ quê ghê gớm.”
Gần nơi đơn vị đóng quân có một bản nhỏ của đồng bào dân tộc. Mỗi sáng sớm, tiếng gà gáy vang lên từ cuối rừng khiến ai cũng thấy ấm lòng.
Một hôm, sau trận bom dữ dội kéo dài suốt đêm, cả khu rừng chìm trong khói bụi. Anh em tưởng ngôi bản nhỏ đã bị san phẳng.
Nhưng khi trời vừa hửng sáng, tiếng gà gáy vẫn vang lên quen thuộc giữa màn sương.
Ông Sơn nhớ lại:
“Nghe tiếng gà hôm ấy, tự nhiên ai cũng thấy như mình còn hy vọng.”
Ít lâu sau, đơn vị giúp bà con dựng lại những căn nhà bị bom đánh sập. Người dân bản đem khoai nướng và bắp luộc chia cho bộ đội.
Trước lúc rời đi, già làng nắm tay ông Sơn nói:
“Còn tiếng gà gáy là bản làng còn sống.”
Câu nói giản dị ấy theo ông suốt nhiều năm sau chiến tranh.



