NGƯỜI GIỮ TIẾNG GÀ GÁY GIỮA RỪNG SÂU
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ TIẾNG GÀ GÁY GIỮA RỪNG SÂU
Giữa dãy Trường Sơn, nơi ngày và đêm nhiều khi lẫn vào nhau vì hành quân liên tục, có một điều tưởng như rất bình thường nhưng lại vô cùng quý giá: biết được khi nào là sáng.
Ở một trạm nghỉ nhỏ, có Bình – người phụ trách “canh giờ tự nhiên”. Anh không có đồng hồ chính xác, không có chuông báo.
Thứ anh dùng… là tiếng gà.
Nghe có vẻ lạ, nhưng trong rừng sâu, một vài con gà được nuôi để lấy trứng và làm thực phẩm. Và điều quan trọng hơn: chúng vẫn gáy khi gần sáng.
Bình chăm sóc chúng.
Không phải để ăn.
Mà để nghe.
Anh nói:
“Trong rừng, không phải lúc nào cũng thấy mặt trời. Nhưng tiếng gà thì không sai.”
Mỗi đêm, anh ngồi gần chuồng nhỏ.
Lắng nghe.
Khi tiếng gáy đầu tiên vang lên, anh biết trời sắp sáng.
Không phải chính xác từng phút.
Nhưng đủ để điều chỉnh lịch di chuyển.
Một lần, đơn vị cần xuất phát rất sớm để tránh bị phát hiện.
Không có đồng hồ chuẩn.
Chỉ có Bình.
Anh ngồi suốt đêm.
Chờ.
Không ngủ.
Rồi khi tiếng gáy vang lên giữa màn sương dày, anh đứng dậy:
“Đến giờ.”
Đơn vị xuất phát.
Và kịp rời khỏi khu vực trước khi trời sáng rõ.
Một lần khác, thời tiết thay đổi.
Gà không gáy đúng như thường lệ.
Trời vẫn tối.
Mọi người chờ.
Bình cau mày.
Anh không vội quyết định.
Chỉ nói:
“Chờ thêm.”
Một lúc sau, tiếng gáy vang lên muộn hơn.
Anh gật đầu:
“Giờ mới đúng.”
Nếu đi sớm hơn, có thể đoàn quân sẽ gặp nguy hiểm khi trời chưa đủ sáng để quan sát.
Nếu đi muộn hơn, có thể bị lộ.
Khoảng “đúng” đó… chỉ có anh giữ.
Một đồng đội hỏi:
“Nhỡ gà sai thì sao?”
Bình cười:
“Không phải lúc nào nó cũng đúng. Nhưng nếu mình nghe đủ lâu… sẽ biết khi nào nó sai.”
Câu trả lời nghe đơn giản, nhưng không ai làm được như anh.
Nhiều tháng trôi qua, tiếng gà trở thành “đồng hồ sống” của trạm.
Không cần kim.
Không cần số.
Chỉ cần âm thanh quen thuộc giữa rừng.
Một buổi sáng, khi đơn vị chuẩn bị xuất phát…
không nghe thấy tiếng gáy.
Mọi người chờ.
Im lặng.
Không ai nói.
Bình bước ra chuồng.
Nhìn rất lâu.
Rồi quay lại.
Giọng trầm:
“Hôm nay không có nữa.”
Không ai hỏi thêm.
Nhưng ai cũng hiểu.
Từ hôm đó, trạm phải dùng cách khác để ước lượng thời gian.
Không còn chính xác như trước.
Không còn “nhịp quen”.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, trạm nghỉ trong Trường Sơn không còn nữa.
Không còn chuồng gà.
Không còn người canh nghe tiếng gáy.
Nhưng những người từng ở đó vẫn nhớ.
Nhớ những buổi sáng bắt đầu không phải bằng ánh mặt trời…
mà bằng một âm thanh rất nhỏ,
nhưng đủ để cả một đoàn quân biết rằng:
đã đến lúc tiếp tục bước đi.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không đo thời gian bằng đồng hồ…
mà bằng sự lắng nghe kiên nhẫn,
để giữ cho từng bước đi không rơi vào sai lệch giữa sống và nguy hiểm.



