Người giữ tiếng gà trong đêm bom
Người giữ tiếng gà trong đêm bom
Người ta thường nhớ về chiến tranh bằng tiếng súng, tiếng bom, hoặc những trận đánh khốc liệt. Nhưng với Lâm, ký ức chiến tranh lại bắt đầu bằng… một tiếng gà gáy.
Lâm là lính thông tin, đóng quân ở một vùng đồi trọc gần ranh giới ác liệt. Công việc của anh không trực tiếp cầm súng xung phong, mà là giữ cho đường dây liên lạc luôn thông suốt. Một sợi dây đứt có thể khiến cả một đơn vị rơi vào im lặng, và im lặng trong chiến tranh đôi khi còn đáng sợ hơn tiếng bom.
Nơi anh đóng quân có một căn nhà nhỏ bỏ hoang. Không còn mái, không còn cửa, chỉ còn lại một góc bếp đổ nát. Nhưng điều kỳ lạ là mỗi buổi sáng, khi trời vừa hửng, vẫn có tiếng gà gáy vang lên từ đâu đó.
Ban đầu, không ai để ý. Nhưng rồi Lâm nhận ra: tiếng gà ấy không giống những con gà bình thường. Nó vang, dài, và rõ đến mức xuyên qua cả những âm thanh ồn ào của chiến tranh. Ngay cả trong những đêm pháo kích, khi đất rung lên từng hồi, tiếng gà vẫn cất lên vào sáng sớm như một lời nhắc nhở rằng ngày mới vẫn đến.
Một hôm, Lâm quyết định tìm nguồn gốc của tiếng gà. Anh lần theo âm thanh, len qua những bụi cây cháy sém, vượt qua một hố bom còn bốc khói. Và rồi anh thấy nó.
Một con gà trống, lông đã xơ xác, đứng trên một đống gạch vụn. Không có chuồng, không có người nuôi. Nó đơn độc giữa vùng đất mà con người đã rời đi từ lâu.
Lâm đứng nhìn nó rất lâu. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy chiến tranh như lùi lại phía sau. Con gà vẫn sống, vẫn gáy, như thể không có gì thay đổi.
Từ hôm đó, Lâm bắt đầu mang cho nó chút cơm thừa. Không nhiều, vì khẩu phần của lính cũng chẳng dư dả. Nhưng con gà dần quen với anh. Nó không bỏ chạy nữa, chỉ đứng nhìn, đôi mắt đen nhỏ như chứa cả một sự kiên cường lặng lẽ.
Một đêm, trận bom lớn ập xuống. Đường dây liên lạc bị đứt ở nhiều điểm. Lâm cùng tổ của mình phải lao ra sửa trong mưa bom. Đất đá văng tung tóe, không khí đặc quánh mùi khét.
Trong lúc nối dây, một tiếng nổ gần khiến anh ngã xuống. Tai ù đi, mọi thứ quay cuồng. Anh không biết mình nằm đó bao lâu. Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng.
Và rồi, giữa sự tĩnh lặng kỳ lạ sau trận bom, anh nghe thấy tiếng gà.
Tiếng gáy vẫn vang lên, dù xung quanh chỉ còn là những hố bom chồng chéo.
Lâm bật dậy. Anh chạy về phía căn nhà cũ. Nhưng nơi đó giờ chỉ còn là một khoảng đất bị san phẳng. Anh tìm kiếm, gọi, nhưng không thấy con gà đâu.
Tiếng gáy lại vang lên, nhưng lần này yếu hơn, đứt quãng. Anh lần theo và tìm thấy nó nằm dưới một mảnh tường đổ. Nó vẫn sống, nhưng bị thương.
Lâm đào bới bằng tay không, kéo nó ra. Con gà run rẩy, nhưng vẫn cố ngẩng đầu. Và rồi, như một phép màu, nó lại cất tiếng gáy – yếu ớt nhưng rõ ràng.
Đó là lần cuối cùng.
Sau đó, nó lịm đi trong tay anh.
Lâm chôn nó dưới gốc cây gần đó. Không ai trong đơn vị biết chuyện. Với họ, đó chỉ là một con gà. Nhưng với Lâm, nó là thứ duy nhất nhắc anh rằng sự sống vẫn tồn tại, ngay cả khi mọi thứ xung quanh đang bị phá hủy.
Những ngày sau đó, Lâm vẫn làm nhiệm vụ như bình thường. Nhưng mỗi buổi sáng, khi trời hửng sáng, anh vẫn vô thức chờ đợi tiếng gáy.
Dĩ nhiên, không còn nữa.
Chiến tranh kết thúc, Lâm trở về quê. Cuộc sống dần trở lại bình thường. Nhưng có một điều anh không bao giờ quên: mỗi sáng, anh nuôi một con gà trống.
Không phải để lấy thịt, không phải để bán. Chỉ để nghe tiếng gáy.
Người ta hỏi anh vì sao. Anh chỉ cười, nói rằng: “Để nhớ rằng mình vẫn đang sống.”



