Người Giữ Tiếng Gà Trưa
Giữa những ngày bom đạn ác liệt nơi chiến trường Quảng Trị, một chiếc máy ghi âm nhỏ với tiếng gà trưa quê nhà đã trở thành nguồn động viên tinh thần đặc biệt đối với những người lính trẻ. Câu chuyện về người đồng đội giữ gìn cuộn băng ấy suốt những năm tháng chiến tranh là ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa.
Ông Phan Đức Tài kể rằng vào đầu năm 1973, đơn vị thông tin của ông đóng quân gần sông Thạch Hãn. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Những trận pháo kích diễn ra hằng ngày, còn việc nối lại đường dây thông tin thường phải thực hiện trong đêm.
Trong tổ của ông có chiến sĩ Trần Minh Quân, quê ở Bắc Giang. Trước ngày lên đường nhập ngũ, người em gái út của Quân đã nhờ một người quen thu âm tiếng gà gáy buổi trưa, tiếng mẹ gọi đàn gà và vài lời nhắn gửi của cả gia đình vào một cuộn băng cassette nhỏ.
Quân quý cuộn băng ấy hơn bất cứ thứ gì. Mỗi khi đơn vị được nghỉ ngơi hiếm hoi, anh lại mở chiếc máy cassette chạy pin cũ, để mọi người cùng nghe.
Tiếng gà cục tác, tiếng mẹ gọi:
– Quân ơi, nhớ giữ gìn sức khỏe con nhé!
Rồi tiếng em gái cười trong trẻo:
– Anh Hai đánh giặc giỏi rồi về nuôi đàn gà với em!
Những âm thanh giản dị ấy khiến cả tiểu đội lặng đi. Có người quay mặt giấu giọt nước mắt vì nhớ quê hương da diết.
Quân thường nói:
– Nghe tiếng gà trưa là tôi thấy như mình đang ở nhà. Còn nghe được những âm thanh này, tôi còn có thêm sức mạnh để đi tiếp.
Một chiều tháng Bảy năm 1973, trong lúc làm nhiệm vụ sửa đường dây thông tin bị đứt sau trận pháo kích, Quân và ông Tài bất ngờ gặp đợt pháo mới. Quân đẩy ông Tài xuống hố tránh pháo, còn mình bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, anh nắm tay đồng đội, khẽ nói:
– Anh Tài… giữ giúp tôi cuộn băng… hòa bình rồi… mang về cho mẹ…
Ông Tài đã giữ lời hứa ấy.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về Bắc Giang, tìm đến ngôi nhà nhỏ của gia đình Quân. Khi chiếc máy cassette cũ được bật lên, tiếng gà trưa năm nào lại vang lên giữa căn nhà yên tĩnh.
Người mẹ già òa khóc:
– Đúng tiếng con Mơ, con Mái nhà mình ngày ấy… Nó vẫn còn giữ sao?
Ông Tài nghẹn ngào kể lại những ngày cuối cùng của người đồng đội. Người em gái út của Quân, giờ đã là một người mẹ, lặng lẽ lau nước mắt:
– Em cứ nghĩ anh Hai đã mang theo tiếng gà ấy đi mãi…
Hơn năm mươi năm trôi qua, ông Phan Đức Tài vẫn nhớ như in những âm thanh bình dị ấy.
Ông xúc động nói:
“Chiến tranh đã đi qua, nhưng tiếng gà trưa quê nhà vẫn còn vang trong ký ức chúng tôi. Đó không chỉ là âm thanh của một mái nhà, mà còn là tiếng gọi của quê hương, của tình thân, đã nâng bước những người lính thời hoa lửa đi đến ngày chiến thắng.”



