Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những đêm rừng sâu, khi mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi bóng tối, có một thứ luôn khiến người lính nhớ nhất: tiếng gọi.

Không phải tiếng gọi ngoài đời.

Mà là tiếng gọi trong ký ức.

Ở đơn vị, có một người lính tên Khánh. Anh ít nói, luôn lặng lẽ làm việc của mình. Nhưng có một điều ai cũng nhận ra: mỗi đêm, anh đều thức rất lâu.

Không phải để gác.

Mà để nghe.

Một lần, đồng đội hỏi:
– “Cậu nghe gì thế?”

Khánh trả lời chậm rãi:
– “Tiếng mẹ gọi.”

Mọi người im lặng.

Khánh kể, trước ngày lên đường, mẹ anh đứng ở đầu ngõ, gọi với theo:
– “Khánh ơi… nhớ về nhé con…”

Câu nói rất bình thường.

Nhưng lại theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.

Mỗi khi mệt, mỗi khi tưởng như không thể đi tiếp, anh lại nghe thấy tiếng gọi ấy.

Không rõ ràng.

Không lớn.

Nhưng đủ để kéo anh đứng dậy.

Một lần, trong trận đánh dữ dội, Khánh bị thương, ngã xuống giữa đường hành quân.

Mọi thứ xung quanh trở nên mờ dần.

Tiếng súng xa dần.

Chỉ còn lại… một âm thanh quen thuộc.

“Khánh ơi…”

Anh mở mắt.

Cố gượng dậy.

Bò từng chút một về phía đồng đội.

Sau này, khi được hỏi vì sao vẫn sống sót, Khánh chỉ nói:
– “Vì tôi chưa trả lời xong tiếng gọi đó.”

Sau chiến tranh, anh trở về.

Ngõ nhỏ vẫn đó.

Mẹ anh đã già.

Nhưng khi thấy anh, bà vẫn gọi:
– “Khánh ơi…”

Lần này, anh đáp:
– “Con về rồi, mẹ ạ.”

Có những tiếng gọi…

không chỉ gọi một con người.

Mà gọi cả một cuộc đời trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI | Câu chuyện thời hoa lửa