Người giữ tiếng gọi quê hương
Người giữ tiếng gọi quê hương
Mẹ Nguyễn Thị Bình sinh ra ở một làng quê miền Trung nghèo khó. Cả đời mẹ gắn với ruộng đồng và những mùa mưa nắng khắc nghiệt.
Bốn người con của mẹ đều tham gia kháng chiến. Ba người hy sinh, một người trở về mang trên mình những ký ức không thể nào quên.
Sau chiến tranh, người con sống sót thường đưa đồng đội về thăm mẹ.
Mỗi người bước vào nhà đều cúi đầu gọi: “Mẹ!”
Mẹ nhìn từng người rồi nói: “Các con cứ xem nhà này như nhà mình.”
Từ đó, căn nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi những người lính năm xưa thường ghé qua.
Có người đã có gia đình, có người tóc bạc, nhưng khi gặp mẹ, họ lại trở về là những chàng trai của năm tháng tuổi trẻ.
Mẹ mất khi tuổi đã cao.
Ngày đưa mẹ về nơi an nghỉ, rất nhiều người con từ nhiều nơi trở về.
Một cựu chiến binh đứng trước di ảnh mẹ, nghẹn ngào nói: “Mẹ không chỉ sinh ra những người con đã hy sinh. Mẹ còn dạy chúng con biết thế nào là lòng yêu quê hương.”


