Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI TRÊN ĐÀI PHÁT THANH DÃ CHIẾN

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI TRÊN ĐÀI PHÁT THANH DÃ CHIẾN

Giữa những năm tháng chiến tranh, khi mọi liên lạc có thể bị cắt bất cứ lúc nào, có một thứ vẫn cố gắng vang lên đều đặn: tiếng nói từ đài phát thanh dã chiến.

Ở một khu rừng sâu thuộc dãy Trường Sơn, có một trạm phát sóng nhỏ. Không cao, không kiên cố, chỉ là một căn lán lợp tạm, với một máy phát cũ và ăng-ten kéo lên giữa hai thân cây lớn.

Ở đó có Lan – người phát thanh viên.

Công việc của cô là đọc tin, gửi thông báo, và đôi khi là đọc thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến.

“Chỉ cần còn phát được… là còn kết nối,” cô từng nói.

Mỗi ngày, vào một giờ cố định, Lan lại ngồi trước micro.

Không có phòng thu cách âm.

Chỉ có tiếng gió, tiếng lá, và đôi khi là tiếng xa xa của chiến trường.

Nhưng cô vẫn đọc rõ ràng.

Từng chữ.

Từng câu.

Một lần, trong lúc phát sóng, đường điện chập chờn.

Âm thanh lúc có lúc không.

Đồng đội nói:
“Có thể dừng hôm nay.”

Lan lắc đầu:
“Có người đang chờ nghe.”

Cô tiếp tục đọc.

Giọng không lớn.

Nhưng đều.

Ổn định.

Sau buổi phát hôm đó, có tin từ một đơn vị gửi về:
“Hôm nay vẫn nghe được. Dù không rõ hết… nhưng đủ để biết vẫn còn liên lạc.”

Lan không nói gì.

Chỉ gật đầu.

Có những buổi phát sóng không phải tin chiến sự.

Mà là đọc thư.

Những lá thư từ gia đình, từ làng quê, từ những nơi rất xa.

Có thư vui.

Có thư buồn.

Có thư chỉ vài dòng.

Nhưng khi đọc lên giữa rừng, nó trở thành một phần của sức mạnh tinh thần.

Một lần, Lan nhận được một lá thư không ghi rõ người nhận.

Chỉ ghi: “Gửi người lính nào nghe được.”

Cô đọc lên.

Giữa buổi phát.

Không biết ai sẽ nghe.

Nhưng cô vẫn đọc.

Sau này, có nhiều đơn vị nói họ đã nghe được lá thư đó.

Mỗi người nghĩ nó dành cho mình.

Và thế là đủ.

Một đêm, trạm phát sóng bị ảnh hưởng bởi một đợt đánh phá gần đó.

Ăng-ten bị lệch.

Máy phát bị rung.

Tín hiệu yếu đi rõ rệt.

Lan cùng đồng đội sửa chữa ngay trong đêm.

Không đợi sáng.

Vì nếu lỡ giờ phát… có thể nhiều người sẽ nghĩ rằng liên lạc đã mất.

Khi tín hiệu được nối lại, cô ngồi vào micro, thở nhẹ.

Rồi nói:

“Chúng tôi vẫn ở đây.”

Chỉ một câu.

Nhưng đủ.

Sau này, nhiều người nhớ nhất không phải là nội dung các bản tin…

mà là câu nói đó.

Chiến tranh qua đi.

Trạm phát sóng dã chiến trong Trường Sơn không còn nữa.

Chỉ còn lại vài thiết bị cũ, một micro đã hoen gỉ, và những cuốn sổ ghi kịch bản phát thanh.

Không có nhiều lời riêng.

Chỉ có những dòng chữ đều đặn, rõ ràng.

Như cách cô từng đọc.

Và những người đã từng nghe, dù chỉ một lần, vẫn nhớ rằng…

giữa rừng sâu, giữa thời hoa lửa,

đã từng có một giọng nói không lớn…

nhưng đủ để giữ cho con người tin rằng họ không hề đơn độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI TRÊN ĐÀI PHÁT THANH DÃ CHIẾN | Câu chuyện thời hoa lửa