NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM
NGƯỜI GIỮ TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM
Đơn vị anh Trường đóng quân bên mép rừng già, nơi đêm xuống tối đen như mực. Những hôm hành quân về muộn, cả đội thường phải men theo giao thông hào nhỏ để trở về lán trú quân.
Anh Trường là người luôn đứng cuối lối vào.
Đêm nào anh cũng cất tiếng gọi nhỏ:
“Đi chậm thôi, phía trước có hố bom.”
Giọng anh trầm và bình tĩnh giữa màn đêm lạnh buốt.
Có chiến sĩ mới lần đầu ra chiến trường còn sợ hãi, chỉ cần nghe tiếng anh là thấy yên tâm hơn.
Một tối cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích bất ngờ.
Khói bụi phủ kín khu rừng.
Một chiến sĩ trẻ lạc khỏi đội hình giữa bóng tối.
Anh Trường cầm đèn pin chạy đi tìm đồng đội, vừa đi vừa gọi thật lớn giữa tiếng bom.
Người lính ấy kể rằng giữa lúc hoảng loạn nhất, anh chỉ nghe thấy tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía rừng sâu.
Đó cũng là đêm cuối cùng tiếng gọi của anh còn vang giữa thời hoa lửa.



