Người giữ tiếng hát
Trong đơn vị có anh Bình – người luôn cất tiếng hát trong mọi hoàn cảnh. Dù hành quân, nghỉ ngơi hay sau trận đánh, anh đều hát.
Có người trêu:
“Bom đạn thế này mà cậu vẫn hát được à?”
Anh cười:
“Còn hát là còn sống, còn hy vọng.”
Một lần, sau trận chiến ác liệt, tinh thần mọi người xuống rất thấp. Anh Bình cất lên một bài hát quen thuộc. Ban đầu chỉ mình anh hát, rồi dần dần, từng người hòa theo.
Tiếng hát lan ra, xua tan sự im lặng nặng nề.
Sau này, anh hy sinh trong một trận đánh. Nhưng đồng đội vẫn giữ thói quen hát mỗi khi hành quân.
Họ nói:
“Đó là cách để anh Bình vẫn ở bên chúng tôi.”



