Người giữ tiếng hát
Người giữ tiếng hát
Phạm Thị Mai là nữ chiến sĩ có giọng hát trong trẻo. Những ngày hành quân gian khổ, mỗi khi đơn vị nghỉ chân, Mai thường hát vài câu để động viên đồng đội.
Tiếng hát của Mai không cầu kỳ. Đó là những bài hát về quê hương, về người mẹ và những con đường làng. Nhưng giữa rừng sâu, những giai điệu ấy khiến mọi người vơi đi mệt mỏi.
Có lần, sau một ngày hành quân dài, cả đơn vị gần như kiệt sức. Người chỉ huy đề nghị mọi người nghỉ sớm. Mai ngồi bên bếp lửa nhỏ, cất tiếng hát. Từng người dần ngồi lại quanh cô.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu rằng tiếng hát ấy đã giúp họ lấy lại tinh thần.
Trong một nhiệm vụ sau đó, Mai đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cùng đơn vị.
Nhiều năm sau, những đồng đội còn sống vẫn nhớ tiếng hát của cô. Họ kể rằng, mỗi khi gặp nhau, chỉ cần một người cất lên giai điệu năm cũ, ký ức về người nữ chiến sĩ lại trở về.
Phạm Thị Mai đã để lại một “vũ khí” đặc biệt: đó là niềm tin và tinh thần lạc quan.



