Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG HÁT

Tuyên Quang18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tâm từng hát rất hay.

Những năm tuổi trẻ, ông thường hát cùng bạn bè mỗi khi có thời gian nghỉ.

Có bài hát về quê hương.

Có bài về người mẹ.

Có bài chỉ là những câu dân ca quen thuộc.

Tiếng hát khiến những ngày dài bớt nặng nề.

Một người bạn của ông đặc biệt thích nghe ông hát.

Mỗi khi ông bắt đầu, người ấy thường ngồi gần.

Hai người từng hẹn sau này trở về sẽ cùng nhau lập một đội văn nghệ.

Nhưng lời hẹn không thành.

Người bạn không trở về.

Ông Tâm sau này vẫn hát.

Mỗi khi hát bài cũ, ông lại nhớ.

Có lúc ông dừng giữa chừng vì không muốn giọng mình run.

Con cháu động viên.

Ông nói không sao.

Ông chỉ nhớ người bạn.

Nhiều năm sau, ông được mời đến một trường học kể chuyện.

Ông mang theo cây đàn cũ.

Ông hát cho học sinh nghe.

Bọn trẻ vỗ tay.

Ông cười.

Một em hỏi bài hát có phải bài mới không.

Ông nói bài này đã rất lâu rồi.

Nhưng những điều trong đó vẫn còn.

Ông giải thích rằng âm nhạc có thể đi qua nhiều thế hệ.

Một bài hát của người trẻ ngày trước có thể được trẻ con hôm nay hát lại.

Người hát đầu tiên có thể đã không còn.

Nhưng giai điệu vẫn sống.

Ông tiếp tục hát.

Lần này giọng ông đã yếu.

Nhưng cả lớp hát theo.

Ông ngồi im một lúc.

Có lẽ ông đang nghĩ đến người bạn cũ.

Lời hẹn năm nào không thành.

Nhưng tiếng hát đã tiếp tục thay họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn