NGƯỜI GIỮ TIẾNG KÈN
NGƯỜI GIỮ TIẾNG KÈN
Anh Đức là chiến sĩ truyền lệnh của đơn vị. Bên hông anh lúc nào cũng mang theo một chiếc kèn đồng nhỏ đã xỉn màu vì mưa rừng và khói súng.
Trong chiến tranh, khi liên lạc bị cắt đứt, tiếng kèn trở thành hiệu lệnh quan trọng giữa các mũi chiến đấu. Chỉ một hồi kèn vang lên đúng lúc cũng có thể cứu cả đơn vị khỏi nguy hiểm.
Anh Đức rất quý chiếc kèn ấy.
Mỗi tối nghỉ chân, anh đều lấy khăn lau thật sạch rồi cẩn thận bọc lại trong túi vải.
Có người đùa:
“Giữ kèn còn hơn giữ vàng.”
Anh chỉ cười hiền:
“Mất nó là đồng đội mất tín hiệu.”
Một buổi sáng mù sương, đơn vị của anh bị phục kích giữa khe núi hẹp. Tiếng súng vang lên dữ dội từ hai bên sườn đồi.
Khói bụi phủ kín cả lối đi.
Trong lúc hỗn loạn, nhiều tổ chiến đấu không còn xác định được hướng rút lui.
Anh Đức bò lên một mỏm đá cao giữa làn đạn rồi thổi hồi kèn báo hiệu.
Âm thanh vang vọng khắp khe núi.
Các tổ chiến đấu lập tức nhận ra vị trí tập kết và rút lui an toàn.
Nhưng tiếng kèn cũng khiến anh trở thành mục tiêu giữa trận địa.
Khi đồng đội quay lại, anh đã nằm yên bên mỏm đá lạnh.
Chiếc kèn đồng vẫn còn trên tay.
Nhiều năm sau, trong buổi họp mặt cựu chiến binh, người ta vẫn nhắc đến hồi kèn vang giữa núi rừng năm ấy — hồi kèn đã giữ lại sự sống cho biết bao người lính trẻ.


