NGƯỜI GIỮ TIẾNG MƯA
Mưa rừng không giống mưa quê.
Không nhẹ.
Không hiền.
Mà ào ạt, dữ dội, kéo dài.
Ở đơn vị, có một người lính tên Bình, rất thích nghe mưa.
Trong khi mọi người tìm chỗ trú, anh lại ngồi yên, lắng nghe.
– “Cậu không sợ ướt à?”
– “Không. Mưa làm tôi nhớ nhà.”
Bình kể, ở quê, mỗi khi mưa, mẹ anh thường gọi:
– “Vào nhà đi con!”
Ở đây, không ai gọi.
Chỉ có tiếng mưa.
Nhưng anh vẫn nghe thấy.
Một lần, trong cơn mưa lớn, đơn vị phải di chuyển gấp.
Đường trơn, nguy hiểm.
Bình đi sau cùng.
Khi phát hiện thiếu một người, anh quay lại tìm.
Giữa mưa, tầm nhìn gần như bằng không.
Nhưng anh vẫn đi.
Dựa vào… âm thanh.
Tiếng mưa bị chắn lại ở một phía.
Anh lần theo.
Và tìm thấy đồng đội bị kẹt dưới gốc cây.
Sau đó, người ta hỏi:
– “Sao cậu biết?”
Bình chỉ nói:
– “Mưa… cũng có chỗ im.”
Sau chiến tranh, mỗi lần trời mưa, anh lại đứng nhìn rất lâu.
Không phải vì thích.
Mà vì…
trong tiếng mưa, có những điều chỉ người từng đi qua mới nghe được.



