Người Giữ Tiếng Radio Trong Rừng Sâu
Ông Nguyễn Phước Thiện, sinh năm 1962, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Những năm bảo vệ biên giới Tây Nam, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân nằm sâu trong vùng rừng thưa giáp biên giới. Khác với nhiều đồng đội đảm nhận vận chuyển hay tuần tra, ông Nguyễn Phước Thiện được giao phụ trách chiếc radio và hệ thống thu phát tin tức của đơn vị. Thời ấy, chiếc radio nhỏ không chỉ giúp anh em cập nhật thông tin mà còn là nguồn động viên tinh thần rất lớn giữa những ngày xa quê. Mỗi buổi tối sau giờ làm nhiệm vụ, nhiều cán bộ, chiến sĩ thường quây quần quanh chiếc radio để nghe tin tức hoặc những chương trình phát thanh quen thuộc. Vì vậy, ông Thiện luôn giữ gìn thiết bị rất cẩn thận, thường xuyên kiểm tra pin, dây nối và ăng-ten giữa điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1983. Đêm hôm ấy, đơn vị đang theo dõi một bản tin quan trọng thì cơn giông lớn bất ngờ kéo đến. Gió mạnh làm cây cối nghiêng ngả, mưa quất liên hồi vào mái lán tạm. Chỉ ít phút sau, chiếc radio đột ngột mất tín hiệu hoàn toàn. Điều đáng lo là lúc đó đơn vị đang chờ cập nhật thông tin liên lạc để chuẩn bị cho kế hoạch di chuyển sáng hôm sau. Nếu không bắt lại được tín hiệu trong đêm, mọi việc có thể bị chậm trễ. Ngay lập tức, ông Nguyễn Phước Thiện cầm đèn pin trèo lên khu đất cao phía sau lán để kiểm tra ăng-ten thu sóng. Mưa lớn làm mặt đất trơn trượt, nhiều đoạn cây gãy chắn ngang đường đi. Sau khi kiểm tra, ông phát hiện dây nối ăng-ten đã bị gió làm đứt và rơi xuống bụi rậm phía dưới. Không ngại nguy hiểm, ông men theo triền đất lầy lội để tìm lại đoạn dây giữa màn mưa tối đen. Có lúc chân ông trượt xuống hố nước ngập bùn, chiếc đèn pin suýt rơi mất, nhưng ông vẫn tiếp tục lần mò nối lại từng đoạn dây bằng dụng cụ mang theo bên người. Sau gần một giờ giữa mưa gió, ông dựng lại được cột ăng-ten tạm bằng thân tre rồi cẩn thận điều chỉnh hướng thu sóng. Đúng lúc mọi người gần nghĩ sẽ phải chờ đến sáng thì chiếc radio bất ngờ phát ra tiếng tín hiệu quen thuộc giữa căn lán tối. Cả đơn vị vỡ òa vui mừng khi bản tin tiếp tục được phát trở lại. Một đồng đội cũ xúc động kể: “Hồi đó chỉ cần nghe lại được tiếng radio là anh em yên tâm hẳn. Anh Thiện quý chiếc máy như tài sản lớn nhất của đơn vị”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Nguyễn Phước Thiện chỉ cười hiền: “Mình chỉ cố sửa để anh em còn nghe được tin tức từ quê nhà”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng hình ảnh người thanh niên ôm chiếc radio giữa đêm mưa năm ấy vẫn còn trong ký ức đồng đội. Không trực tiếp nơi tuyến đầu, ông Nguyễn Phước Thiện vẫn góp phần giữ vững tinh thần cho đơn vị bằng công việc thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Câu chuyện của ông là một “hoa lửa” rất riêng của thời chiến — được viết nên từ tiếng radio vang giữa rừng sâu, từ đôi tay kiên trì giữ tín hiệu liên lạc và từ tấm lòng luôn mong đồng đội vơi bớt nỗi nhớ nhà trong những năm tháng gian nan bảo vệ Tổ quốc.


