Bài viết

NGƯỜI GIỮ TIẾNG SUỐI

Lào Cai25/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI GIỮ TIẾNG SUỐI

Ở cuối bản của Nậm Mười có một con suối nhỏ quanh năm róc rách chảy qua những phiến đá phủ đầy rêu xanh.

Người trong bản gọi đó là “suối ông Dẩn”.

Không phải vì ông sở hữu con suối ấy, mà bởi gần ba mươi năm nay, có một người cựu chiến binh ngày nào cũng lặng lẽ ra bên bờ suối dọn lá khô, nhặt đá và giữ cho dòng nước luôn trong vắt.

Ông tên là Bàn Văn Dẩn, người Dao đỏ.

Năm nay ông đã ngoài bảy mươi tuổi.

Mái tóc bạc như sương núi, đôi tay chai sần vì cả đời lao động, nhưng sáng nào ông cũng chống chiếc gậy tre đi dọc theo con suối từ đầu nguồn xuống tận cuối bản.

Ông Dẩn sinh năm 1951.

Thuở nhỏ, con suối ấy là tuổi thơ của cả bản làng.

Trẻ con xuống bắt cá, phụ nữ giặt vải, người già ngồi bên suối uống nước chè mỗi chiều.

Mùa hè nóng nực, chỉ cần nghe tiếng nước chảy là thấy lòng dịu lại.

Cha ông thường nói:

“Còn tiếng suối chảy thì bản mình còn sống.”

Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1972, ông nhập ngũ.

Ông là lính trinh sát hoạt động trong rừng sâu.

Công việc nguy hiểm vô cùng.

Có những ngày phải đi hàng chục cây số giữa núi mà không được gây tiếng động.

Điều giúp ông và đồng đội sống sót nhiều lần chính là tiếng suối.

Tiếng nước giúp che bước chân hành quân.

Tiếng suối giúp họ tìm được nguồn nước giữa rừng khát cháy.

Và cũng nhờ men theo dòng suối mà nhiều lần đơn vị thoát khỏi vòng vây trong đêm tối.

Một lần giữa mùa khô, đơn vị ông bị lạc trong rừng nhiều ngày.

Ai cũng kiệt sức vì thiếu nước.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, ông Dẩn ghé tai xuống đất rồi nghe thấy tiếng nước chảy rất nhỏ vọng từ khe núi xa.

Ông dẫn cả đơn vị men theo âm thanh ấy và tìm được một dòng suối ngầm cứu sống tất cả mọi người.

Đêm đó, ngồi bên dòng nước giữa rừng sâu, ông nghĩ:

“Có những âm thanh nhỏ bé… nhưng đủ giữ mạng người.”

Sau ngày hòa bình, ông trở về Nậm Mười.

Quê hương đã đổi khác nhiều.

Nhưng con suối tuổi thơ bắt đầu đục hơn trước.

Có người vứt rác xuống nước.

Có người chặt cây đầu nguồn khiến đất đá trôi xuống làm suối cạn dần.

Nghe tiếng nước không còn trong như xưa, lòng ông buồn lắm.

Từ đó, ngày nào ông cũng ra suối dọn sạch lá mục và rác bẩn.

Ông trồng thêm cây ven bờ để giữ đất.

Mùa mưa, ông xếp đá ngăn dòng chảy mạnh làm xói bờ.

Ai giặt đồ bằng hóa chất dưới suối, ông đều nhẹ nhàng nhắc nhở.

Ban đầu có người không hiểu.

Họ bảo:

“Ông già rồi mà lo chuyện dòng suối.”

Ông chỉ cười hiền:

“Tiếng suối mất đi rồi… bản làng cũng buồn theo.”

Dần dần, trẻ con trong bản bắt đầu theo ông ra suối mỗi chiều.

Ông dạy các em nhặt rác, giữ nước sạch và lắng nghe âm thanh của núi rừng.

Ông thường nói:

“Người vùng cao phải biết quý từng dòng nước như quý chính sự sống của mình.”

Không chỉ người ở Nậm Mười, bà con từ Sùng Đô, Suối Quyền và Sơn Lương mỗi lần ghé bản cũng thích ra ngồi bên con suối nghe nước chảy dưới bóng cây xanh mát.

Nhiều người bảo:

“Tiếng suối ở đây nghe bình yên lạ lắm.”

Một buổi chiều cuối hạ, đứa cháu nội ngồi cạnh ông bên bờ nước rồi hỏi:

“Ông ơi, sao ông thích nghe tiếng suối thế?”

Ông nhìn dòng nước trong veo đang lặng lẽ chảy qua những phiến đá rồi chậm rãi đáp:

“Vì người từng đi qua chiến tranh sẽ hiểu… có những âm thanh bình yên quý hơn tất cả.”

Chiều muộn dần phủ xuống núi rừng Tây Bắc.

Tiếng suối vẫn róc rách vang giữa bản làng yên tĩnh.

Và bên bờ nước ấy, bóng người cựu chiến binh già vẫn lặng lẽ ngồi nghe tiếng suối chảy — như đang giữ lại hơi thở bình yên của quê hương mình giữa đại ngàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ TIẾNG SUỐI | Câu chuyện thời hoa lửa