NGƯỜI GIỮ TỔNG ĐÀI TRÊN CAO ĐIỂM 800
Trên đỉnh cao điểm 800, nơi đón những trận mưa bom dữ dội nhất của chiến dịch Đường 9, hầm thông tin của Đại đội 3 nằm lọt thỏm giữa một bãi đất trống cày xới, xung quanh không còn lấy một ngọn cỏ sống sót. Căn hầm được gia cố bằng ba lớp thân cây gỗ thông và bao cát, bên trong đặt chiếc tổng đài 10 số sờn rách, quanh năm bốc mùi dầu máy và mùi đất ẩm. Người làm chủ căn hầm ấy là Lập, một chiến sĩ thông tin quê ở Nam Định, có dáng người gầy gò nhưng đôi bàn tay cực kỳ nhanh nhẹn.
Nhiệm vụ của Lập là giữ cho mạch máu thông tin giữa Bộ chỉ huy chiến dịch và các trận địa pháo cao xạ trên đỉnh đồi không bao giờ được đứt. Trong những trận đánh ác liệt, dây điện thoại bọc nhựa chạy dọc theo các triền dốc liên tục bị mảnh bom cắt đứt. Mỗi lần như vậy, Lập hoặc đồng đội lại phải lao ra khỏi hầm giữa làn mưa đạn để tìm đầu dây gãy và nối lại. Người ta gọi những chiến sĩ thông tin là "người đi nối những mạch máu của chiến trường".
Đêm mùng 4 tháng 3, địch mở một trận càn lớn, dùng pháo bầy từ các căn cứ xung quanh bắn phá hủy diệt cao điểm 800 nhằm dọn đường cho bộ binh tiến công. Căn hầm của Lập chao đảo như một chiếc thuyền nhỏ giữa biển động. Đất đá từ trần hầm rơi xuống rào rào, che mờ cả mặt máy tổng đài.
— Alo! Alo! Đại đội 3 nghe rõ không? Pháo binh địch đang ép sát, cho pháo ta bắn chi viện vào tọa độ X! — Tiếng tiểu đoàn trưởng thét lên trong ống nghe, rè rè rồi đột ngột tắt lịm. Mất tín hiệu. Bảng đèn trên tổng đài tối đen. Dây trục chính hướng Tây đã bị đứt.
Lập vơ vội chiếc kìm cắt dây, cuộn băng dính điện và chiếc bình tông nước, định lao ra ngoài thì Toàn, người đồng đội cùng tiểu đội, ngăn lại: — Bên ngoài pháo đang bắn dữ dội lắm, mày ra lúc này là nát thây đấy Lập! Để tao đi cho! Lập gạt tay Toàn ra, ánh mắt nghiêm nghị: — Mày phải ở lại trực máy, nghe lệnh từ các mũi khác. Tao thuộc đường dây hướng Tây hơn, tao đi sẽ nhanh hơn!
Nói rồi, Lập nhoài người ra khỏi cửa hầm, lao vào màn đêm rực lửa pháo sáng. Mặt đất lúc này như một chảo lửa sôi sùng sục. Tiếng mảnh pháo găm vào đá nghe sàn sạt, mảnh đạn vạch những đường sáng chết chóc trên đầu. Lập bò rạp dưới đất, một tay bám theo đường dây điện thoại đen nhẻm, bò ngược lên triền dốc. Quần áo anh rách bươm, đầu gối và khuỷu tay rớm máu vì cọ xát vào đá sắc nhọn, nhưng anh không cảm thấy đau. Trong đầu anh chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: Phải nối được dây! Phải cứu đồng đội trên chốt!
Sau mười phút mò mẫm trong bóng tối, Lập tìm thấy một đầu dây bị đứt. Anh tiếp tục bò thêm vài mét để tìm đầu dây còn lại. Đúng lúc anh vừa nắm được cả hai đầu dây chuẩn bị dùng kìm tuốt vỏ nhựa thì một quả đạn pháo nổ sập ngay bên cạnh. Sức nổ hất tung Lập vào vách đá. Khi tỉnh dậy, đầu óc anh quay cuồng, một bên tai lùng bùng không còn nghe thấy gì, máu từ thái dương chảy dài xuống má. Đau đớn hơn, cánh tay phải của anh đã bị gãy lìa, xương đâm lộ ra ngoài áo, mất hết cảm giác.
Lập thở dốc, ngửi thấy mùi máu của chính mình hòa vào mùi thuốc súng. Anh nhìn hai đầu dây điện thoại chỉ cách nhau chưa đầy nửa mét. Với một cánh tay trái còn lại, anh cố gắng kéo hai đầu dây lại gần nhau, nhưng vết thương ở vai khiến anh không còn đủ sức để quấn chúng lại với nhau bằng băng dính. Lực kéo yếu ớt khiến hai đầu lõi đồng cứ tuột ra.
Phía trên đỉnh đồi, tiếng súng bộ binh của địch đã cận kề. Nếu không có pháo chi viện, toàn bộ đại đội trên chốt sẽ hy sinh. Trong cơn hấp hối, Lập đưa hai đầu dây lõi đồng trần vào miệng, dùng hàm răng còn nguyên vẹn của mình cắn chặt lấy chúng. Anh dùng chính cơ thể mình, dùng dòng máu nóng đang chảy trong huyết quản để làm vật dẫn truyền dòng điện thông tin.
Trong hầm chỉ huy, bảng đèn tổng đài đột ngột lóe sáng trở lại. Tiếng loa rè rè vang lên: "Kết nối thành công!". Lệnh bắn chi viện được phát đi ngay lập tức. Loạt pháo của ta dội thẳng vào đội hình địch, bẻ gãy trận càn.
Sáng hôm sau, khi tiếng súng yên ắng, Toàn chạy đi tìm Lập theo đường dây hướng Tây. Anh thấy Lập nằm bất động bên vách đá, khuôn mặt tái mét nhưng hai hàm răng vẫn cắn chặt, nối liền hai đầu dây điện thông tin định mệnh. Lập đã ra đi, nhưng mạch máu thông tin của chiến trường thì đã được giữ vững bằng chính hơi thở cuối cùng của người chiến sĩ thông tin kiên cường ấy.



