Bài viết

NGƯỜI GIỮ TRẠM ĐÓN VÀ ĐIỀU PHỐI XUỒNG GIỮA RỪNG TRÀM

NGƯỜI GIỮ TRẠM ĐÓN VÀ ĐIỀU PHỐI XUỒNG GIỮA RỪNG TRÀM

Tây Ninh17/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, giữa rừng tràm ngập nước và hệ thống kênh rạch chằng chịt, có một trạm đón xuồng giữ vai trò điều phối người và hàng hóa qua lại giữa các khu vực. Người phụ trách trạm ấy là ông Bảy Xuồng.

Trạm của ông nằm ở một khúc kênh hẹp, được che kín bằng tán tràm rậm và những bụi lau sậy cao. Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một vùng nước yên tĩnh, không có dấu hiệu của hoạt động con người.

Công việc của ông Bảy Xuồng là điều phối xuồng ra vào theo từng thời điểm an toàn, tránh bị lộ và tránh va chạm trong điều kiện kênh rạch phức tạp. Mỗi chuyến qua kênh đều phải tuân theo tín hiệu quy ước: một mái chèo dựng đứng là “được phép vào bến”, còn mái chèo úp xuống là “dừng lại chờ”.

Ông hiểu rõ từng dòng chảy, từng đoạn nước xoáy và cả những bãi bùn ngầm có thể khiến xuồng mắc kẹt nếu đi sai lối.

Một buổi chiều, khi nước kênh dâng cao sau cơn mưa lớn, ông phát hiện dấu hiệu bất thường: một số bụi tràm ven bờ bị dạt ra và có vết xuồng lạ in chồng lên dấu cũ. Điều đó cho thấy có thể có người ngoài đã tiếp cận khu vực bến.

Ông lập tức thay đổi toàn bộ vị trí đón xuồng sang một nhánh kênh phụ sâu hơn trong rừng tràm, nơi lối vào hẹp và khó phát hiện hơn. Đồng thời, ông phá bỏ dấu hiệu cũ để tránh bị lần theo.

Không lâu sau, một toán lính địch xuất hiện gần bến cũ, nhưng vì không còn xuồng và dấu hiệu dẫn đường, chúng không thể xác định được tuyến vận chuyển trong rừng ngập nước.

Sau khi tình hình ổn định, ông Bảy Xuồng lại đưa trạm trở về hoạt động bình thường, tiếp tục điều phối các chuyến đi như trước.

Một cán bộ từng nói:
“Không có bến này, việc qua kênh coi như bị tắc.”

Ông chỉ đáp:
“Xuồng tới đúng bến thì người mới đi đúng đường.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Xuồng đã giữ vững nhiều tuyến điều phối quan trọng tại Long An, góp phần đảm bảo sự lưu thông an toàn giữa các khu căn cứ trong vùng sông nước.

Sau ngày hòa bình, trạm xuồng không còn hoạt động bí mật nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ nhịp đi lại giữa rừng tràm trong thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những điểm nhỏ ven kênh nhưng lại quyết định sự thông suốt của cả một hệ thống di chuyển.

Và từ dòng kênh lặng lẽ ấy, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – bền bỉ, linh hoạt và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn