Người giữ trạm gác cuối làng
Cuối làng ven biển có một trạm gác nhỏ, nơi bà Tư – một phụ nữ trung niên – làm nhiệm vụ canh chừng địch đổ bộ ban đêm. Ban ngày bà là người đan lưới, bán cá khô như bao người khác; ban đêm, bà khoác áo tối màu, cầm còi báo động.
Có những đêm mưa gió, bà đứng hàng giờ giữa gió biển mặn chát, mắt không rời mặt nước đen kịt. Khi phát hiện tàu lạ, bà thổi còi báo động, cả làng thức giấc, bộ đội kịp thời ứng phó.
Một lần, địch phát hiện trạm gác, bắn phá dữ dội. Trạm bị sập, bà Tư bị thương nặng nhưng vẫn cố thổi hồi còi cuối cùng. Nhờ đó, cả làng sơ tán an toàn.
Sau này, trạm gác được dựng lại, không còn chiến tranh. Người ta kể rằng, mỗi khi gió biển thổi mạnh, như vẫn còn vang lên tiếng còi của bà Tư – âm thanh của lòng trung kiên thời hoa lửa.



