Người giữ trạm gác giữa rừng
Mùa mưa năm 1969, đơn vị của anh Lâm đóng quân trong một cánh rừng già ở Tây Nguyên. Anh được phân công trực gác ở vọng điểm ngoài bìa rừng – nơi nguy hiểm nhất vì thường xuyên có biệt kích xuất hiện.
Đêm trong rừng tối đen như mực, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng lá cây xào xạc. Anh Lâm ngồi ôm súng suốt nhiều giờ liền, mắt không dám rời khỏi con đường mòn phía trước. Có hôm mưa rừng xối xả, người ướt lạnh nhưng anh vẫn phải đứng im vị trí.
Một lần gần sáng, anh phát hiện tiếng động lạ phía bụi cây. Sau khi báo động, đơn vị kịp thời phát hiện toán địch đang tìm cách tập kích. Nhờ đó cả đơn vị tránh được tổn thất lớn.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại những đêm trực gác cô độc giữa rừng sâu, anh Lâm vẫn nói điều giúp anh vượt qua nỗi sợ chính là nghĩ đến quê nhà đang chờ mình trở về.



