Bài viết

Người Giữ Trạm Gác Ven Rừng

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hồ Hoàn Kiếm, sinh năm 1959, là người thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước vừa trải qua chiến tranh và tiếp tục bước vào thời kỳ bảo vệ biên giới Tổ quốc. Sinh ra trong gia đình lao động nghèo ở miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống khó khăn và rèn cho mình tính chịu đựng, kiên trì từ nhỏ. Đầu những năm 1980, ông tham gia lực lượng phục vụ tại khu vực biên giới Tây Nam. Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ trực gác và bảo vệ trạm hậu cần nằm ven một cánh rừng thưa, nơi tập kết lương thực và nhu yếu phẩm cho các tổ công tác phía trước. Công việc của ông chủ yếu diễn ra vào ban đêm. Những ca trực kéo dài giữa rừng vắng, xung quanh chỉ có tiếng gió và côn trùng khiến ai cũng phải luôn giữ tinh thần cảnh giác. Dù điều kiện thiếu thốn, ông Hồ Hoàn Kiếm vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1983. Đêm hôm ấy, mưa lớn kéo dài từ chiều khiến khu vực quanh trạm hậu cần ngập sâu. Gió mạnh làm nhiều tấm mái che bị tốc lên, nước bắt đầu tràn vào nơi cất giữ lương thực và thuốc men. Trong lúc mọi người đang cố di chuyển hàng hóa thì bất ngờ một cây lớn gần trạm bị gió quật ngã, chắn ngang lối đi duy nhất ra ngoài. Nếu nước tiếp tục dâng, nhiều thùng hàng quan trọng có thể bị hư hỏng hoàn toàn. Giữa tình huống khẩn cấp, ông Hồ Hoàn Kiếm lập tức cùng vài đồng đội dùng rìu và dây kéo tìm cách dọn lối đi. Mưa đêm xối xả khiến đất trơn trượt, việc di chuyển vô cùng khó khăn. Có lúc một đoạn mái tạm bị gió cuốn sập xuống làm nhiều người hoảng hốt, nhưng ông vẫn bình tĩnh động viên anh em tiếp tục chuyển hàng lên vị trí cao hơn. Khi phát hiện nước tràn mạnh vào góc kho chứa thuốc men, ông không ngần ngại lội xuống dòng nước lạnh gần ngang bụng để kéo từng thùng hàng ra ngoài. Suốt nhiều giờ trong đêm, ông cùng đồng đội thay nhau che bạt, kê hàng và giữ cho kho lương không bị ngập sâu. Đến gần sáng, cơn mưa cuối cùng cũng ngớt dần. Phần lớn lương thực và thuốc men được bảo vệ an toàn, giúp đơn vị tiếp tục duy trì hoạt động trong những ngày sau đó. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hôm đó chú Kiếm gần như thức trắng đêm để giữ kho hàng. Ai cũng mệt nhưng chú vẫn động viên mọi người cố gắng”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Hồ Hoàn Kiếm chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ còn giữ được hàng cho anh em là còn yên tâm”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ âm thầm giữa đêm mưa năm ấy vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Không trực tiếp đứng nơi tuyến đầu, ông Hồ Hoàn Kiếm vẫn góp phần quan trọng vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc bằng sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm của mình. Câu chuyện của ông là một “hoa lửa” bình dị nhưng đầy ý nghĩa — được viết nên từ lòng dũng cảm, sự bền bỉ giữa khó khăn và tinh thần luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn