Người Giữ Trạm Giữa Biên Giới Lửa
Ông Võ Văn Chống, sinh năm 1962, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều biến động sau chiến tranh. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã tham gia lực lượng phục vụ tại tuyến biên giới Tây Nam trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc cuối thập niên 1970 và đầu những năm 1980.
Những ngày ấy, vùng biên giới còn vô cùng gian khó. Đường đất lầy lội, rừng rậm um tùm, đêm xuống chỉ còn tiếng côn trùng và những đợt gió rít lạnh người. Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, ông Võ Văn Chống được giao nhiệm vụ bảo vệ và duy trì trạm thông tin liên lạc cho đơn vị đóng quân gần khu vực biên giới.
Công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng lại vô cùng quan trọng. Những đường dây liên lạc chính là “mạch sống” giúp các đơn vị nhận lệnh, báo tình hình và phối hợp bảo vệ khu vực đóng quân. Chỉ cần thông tin bị gián đoạn, cả đơn vị có thể rơi vào thế bị động giữa tình huống nguy hiểm.
Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1983.
Đêm hôm đó, mưa lớn kéo dài nhiều giờ làm nhiều đoạn dây thông tin bị đứt giữa khu rừng ngập nước. Đúng lúc ấy, đơn vị phía trước đang cần truyền gấp thông tin về tình hình di chuyển bất thường gần khu vực biên giới.
Nếu không khôi phục đường dây kịp thời, tin tức quan trọng sẽ không thể chuyển về sở chỉ huy đúng lúc.
Không chần chừ, ông Võ Văn Chống mang theo cuộn dây, đèn pin và dụng cụ sửa chữa lao vào màn mưa tối. Con đường xuyên rừng khi ấy trơn trượt, nước ngập gần đến đầu gối. Có đoạn cây đổ chắn ngang lối đi, ông phải vừa bò vừa kéo dây vượt qua.
Khi tìm được vị trí dây bị đứt, ông phát hiện cột gỗ tạm đã ngã xuống vùng nước sâu. Giữa mưa gió và bóng tối dày đặc, ông lội xuống dòng nước lạnh để giữ lại đầu dây, rồi tự mình dựng tạm cột lên bằng thân cây rừng.
Trong lúc đang nối lại đường dây, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa khiến nhiều người cảnh giác vì lo ngại có tình huống nguy hiểm xảy ra quanh khu vực đóng quân. Nhưng ông vẫn bình tĩnh hoàn thành việc nối tín hiệu.
Sau gần hai giờ vật lộn giữa mưa đêm, đường truyền liên lạc cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Thông tin quan trọng được chuyển đi kịp thời, giúp đơn vị chủ động xử lý tình huống và đảm bảo an toàn cho khu vực biên giới.
Một đồng đội cũ từng xúc động kể lại:
“Đêm đó ai cũng lo mất liên lạc sẽ rất nguy hiểm. Thấy anh Chống quay về người ướt sũng nhưng đường dây hoạt động lại, ai cũng mừng”.
Nhắc lại chuyện năm xưa, ông Võ Văn Chống chỉ cười hiền:
“Hồi đó chỉ nghĩ làm sao giữ thông tin thông suốt cho anh em ngoài tuyến trước”.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần trách nhiệm và sự gan dạ của người thanh niên năm ấy vẫn còn được nhắc lại như một ký ức đẹp của thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông Võ Văn Chống cho thấy rằng trong chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, không chỉ những người trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu mới góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc. Những con người âm thầm giữ liên lạc, vận chuyển hậu cần hay bảo vệ từng vị trí nhỏ bé cũng đều góp phần giữ vững bình yên cho đất nước.
Bài học ý nghĩa dành cho đoàn viên, thanh niên phường Sa Đéc
Từ câu chuyện của ông Võ Văn Chống, thế hệ đoàn viên hôm nay có thể học được nhiều điều quý giá:
Phải sống có trách nhiệm với tập thể và nhiệm vụ được giao, dù công việc lớn hay nhỏ.
Trong khó khăn cần giữ tinh thần kiên cường, không lùi bước trước thử thách.
Biết đoàn kết, sẵn sàng cống hiến vì cộng đồng và quê hương.
Trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay bằng hành động thiết thực như học tập tốt, tham gia hoạt động tình nguyện và xây dựng địa phương ngày càng văn minh, nghĩa tình.
Tinh thần “hoa lửa” của thế hệ đi trước sẽ luôn là ngọn lửa truyền cảm hứng để tuổi trẻ phường Sa Đéc tiếp tục sống đẹp, sống có ích và góp sức dựng xây quê hương giàu đẹp hơn mỗi ngày.



