Người giữ trạm giữa mưa bom – ông Trịnh Văn Út
Sinh năm 1935, ông Trịnh Văn Út lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi trẻ của ông không có nhiều lựa chọn: khi quê hương cần, ông lên đường tham gia kháng chiến, làm nhiệm vụ bảo đảm liên lạc cho đơn vị – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng giữa chiến trường.
Trong ký ức của ông, có một tình huống mà suốt đời ông không thể quên.
Đó là một buổi chiều mưa năm 1968. Trạm liên lạc nơi ông phụ trách vừa nhận được lệnh phải đảm bảo thông tin liên tục để phục vụ một trận đánh lớn. Nhưng ngay lúc đó, bom địch bất ngờ dội xuống khu vực. Đường dây thông tin bị đứt, liên lạc với đơn vị phía trước hoàn toàn gián đoạn.
Nếu không khôi phục kịp thời, mệnh lệnh sẽ không đến được chiến sĩ ngoài trận địa.
Không chần chừ, ông Út mang theo cuộn dây, một mình lần theo tuyến bị đứt giữa khói bom còn chưa tan. Mưa trút xuống, đất nhão, từng bước chân nặng trĩu. Có đoạn dây bị đứt ngay giữa bãi trống, nơi bom vừa cày xới, nguy cơ tiếp tục bị đánh phá bất cứ lúc nào.
Ông kể lại: “Lúc đó chỉ nghĩ phải nối lại cho bằng được, chậm phút nào là anh em ngoài kia nguy hiểm thêm phút đó”.
Ông bò sát mặt đất, lần từng đoạn dây, tay run lên vì mệt và vì áp lực. Sau gần một giờ, đường dây được nối lại. Tín hiệu thông suốt, mệnh lệnh được truyền đi kịp thời. Trận đánh sau đó giành được thắng lợi, nhưng ít ai biết rằng, phía sau là nỗ lực thầm lặng của một người lính giữ trạm.
Chính trong lần ấy, ông cũng bị sức ép bom làm ảnh hưởng đến sức khỏe, để lại di chứng đến tận sau này.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông Trịnh Văn Út trở về quê hương với cuộc sống đời thường. Những năm tháng đầu, cuộc sống còn nhiều khó khăn, sức khỏe giảm sút do chiến tranh. Nhưng ông không đầu hàng số phận. Ông cần mẫn lao động, chăm lo gia đình, sống giản dị và trách nhiệm.
Ở địa phương, ông luôn là tấm gương sáng. Dù tuổi cao, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động, thường xuyên kể lại câu chuyện nối dây năm ấy cho đoàn viên, thanh niên. Không phải để kể công, mà để nhắc về tinh thần trách nhiệm – rằng mỗi vị trí, dù thầm lặng, đều góp phần làm nên chiến thắng.
Hôm nay, ở tuổi gần 90, sức khỏe ông đã yếu, việc đi lại không còn thuận tiện. Nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn. Ngọn lửa ấy không rực rỡ, mà âm ỉ, bền bỉ – trở thành bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.
Câu chuyện của ông Trịnh Văn Út cho thấy: chiến công không chỉ đến từ tiếng súng, mà còn từ những con người lặng lẽ giữ vững nhiệm vụ của mình. Chính họ đã thắp nên những “hoa lửa” – nhỏ bé nhưng đủ sức soi sáng cả một thời đại.


