Người giữ trạm giữa rừng sâu
Nguyễn Đình Phúc sinh năm 1924 tại Quảng Trị – vùng đất luôn nằm giữa lằn ranh khốc liệt của chiến tranh. Ngay từ khi còn trẻ, ông đã tham gia cách mạng và được giao nhiệm vụ quản lý một trạm liên lạc nằm sâu trong rừng.
Trạm của ông là nơi tiếp nhận và chuyển giao thông tin giữa các đơn vị. Không phải là một căn nhà rõ ràng, đó chỉ là một khu lán nhỏ, được che phủ bằng lá rừng, khó có thể nhận ra từ xa.
Công việc của ông đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Mỗi người đến trạm đều phải có ám hiệu, mỗi tài liệu đều phải được bảo quản cẩn thận. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây hậu quả lớn.
Một lần, trong lúc đang chờ nhận tài liệu, ông phát hiện dấu vết lạ quanh khu vực. Những cành cây bị gãy, dấu chân không quen thuộc. Linh cảm có nguy hiểm, ông lập tức chuyển toàn bộ tài liệu sang một vị trí khác và xóa dấu vết.
Quả nhiên, ngay sau đó, một toán địch tiến vào khu vực. Chúng lục soát kỹ lưỡng nhưng không tìm thấy gì.
Trong suốt thời gian đó, ông phải ẩn mình gần đó, theo dõi từng động tĩnh mà không dám lên tiếng.
Sau khi địch rút, ông quay lại trạm, kiểm tra mọi thứ rồi tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ông từng nói:
“Trạm nhỏ… nhưng nếu mất trạm, cả đường dây sẽ đứt.”



