NGƯỜI GIỮ TRẠM PHÂN PHỐI LƯƠNG THỰC GIỮA RỪNG KHÔ
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, giữa những cánh rừng khô xen kẽ rừng tràm và bãi đất trống, có một trạm phân phối lương thực giữ vai trò quan trọng trong việc duy trì sức chiến đấu của các đơn vị. Người phụ trách trạm ấy là ông Ba Kho.
Trạm của ông nằm sâu trong rừng, được che giấu bằng những tán cây thấp và các ụ đất tự nhiên. Tại đây, gạo, muối, cá khô và các nhu yếu phẩm được tập kết rồi phân chia cho từng đơn vị theo từng đợt hành quân.
Ông Ba Kho không chỉ là người giữ kho mà còn là người tính toán rất cẩn thận từng phần lương thực, đảm bảo không nơi nào bị thiếu, đặc biệt trong những thời điểm khó khăn khi đường tiếp tế bị gián đoạn.
Mỗi bao gạo đều được ông ghi nhớ vị trí, mỗi lần xuất kho đều có quy ước tín hiệu đơn giản: một cành cây cắm thẳng là “có hàng”, cành cây nghiêng là “đang di chuyển”, còn không có dấu hiệu là “kho tạm đóng”.
Một buổi trưa, khi nắng gắt trải dài trên rừng khô, ông phát hiện có dấu hiệu bất thường gần khu vực kho: dấu chân lạ xuất hiện và một số bao lương thực bị xáo trộn nhẹ.
Ông lập tức cảnh giác, cho chuyển toàn bộ lương thực quan trọng xuống hầm đất đã chuẩn bị sẵn từ trước, đồng thời thay đổi vị trí kho sang một khu vực khác an toàn hơn trong rừng tràm gần đó.
Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào khu vực cũ, nhưng vì kho đã được di dời và ngụy trang kỹ, chúng không phát hiện được gì ngoài rừng cây và đất khô.
Sau khi tình hình ổn định, ông Ba Kho lại đưa lương thực trở về vị trí phân phối mới, tiếp tục công việc như thường lệ.
Một cán bộ từng nói:
“Không có kho này, nhiều đơn vị sẽ thiếu ăn giữa rừng.”
Ông chỉ đáp:
“Có gạo thì mới có đường mà đi tiếp.”
Trong suốt những năm chiến tranh, trạm lương thực của ông Ba Kho đã đảm bảo nguồn tiếp tế quan trọng tại Long An, góp phần giữ vững sức mạnh hậu cần cho các lực lượng trong rừng sâu.
Sau ngày hòa bình, kho lương thực không còn hoạt động bí mật nữa, nhưng câu chuyện về ông vẫn được nhắc lại như một phần ký ức về hậu phương thầm lặng của thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người không ra trận tuyến, nhưng lại giữ cho cả trận tuyến không bao giờ đứt mạch sống.
Và từ những kho lương thực giữa rừng khô, “hoa lửa” vẫn được nuôi dưỡng – bền bỉ, âm thầm và không bao giờ tắt.



