NGƯỜI GIỮ TRẠM QUAN SÁT GIỮA NGỌN ĐỒI GIÓ LỚN
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, trên một ngọn đồi thấp nhìn ra cả cánh rừng rộng lớn, có một trạm quan sát nhỏ giữ vai trò theo dõi mọi chuyển động từ xa. Người trông coi trạm ấy là ông Bảy Nhìn.
Trạm quan sát của ông chỉ là một chòi gỗ đơn sơ, được ngụy trang bằng lá rừng và dây leo. Từ vị trí đó, ông có thể nhìn thấy những lối mòn, những khoảng rừng trống và cả các hướng di chuyển có thể xảy ra của đối phương.
Công việc của ông là quan sát, ghi nhận và truyền tín hiệu cảnh báo về căn cứ phía sau. Chỉ cần một dấu hiệu bất thường như khói lạ, chim bay dồn dập hay bụi rừng bị khuấy động, ông lập tức báo hiệu bằng cờ tay hoặc gõ tín hiệu quy ước.
Một buổi chiều, khi gió lớn thổi qua đỉnh đồi, ông phát hiện một đoàn người di chuyển bất thường ở rìa rừng phía đông. Họ đi theo đội hình tản rộng, có dấu hiệu của một cuộc truy quét.
Ông lập tức thay đổi tín hiệu: treo lá cờ cảnh báo xuống thấp và gõ ba nhịp liên tục vào thân chòi gỗ. Đó là tín hiệu “nguy hiểm khẩn cấp”.
Nhận được tín hiệu, các tổ phía dưới lập tức dừng di chuyển, ẩn nấp vào các hố rừng đã chuẩn bị sẵn. Nhờ vậy, toàn bộ lực lượng tránh được khu vực bị địch kiểm soát.
Không lâu sau, toán lính địch tiến qua khu vực dưới chân đồi, nhưng do địa hình phức tạp và rừng rậm che khuất, chúng không phát hiện được trạm quan sát.
Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Bảy Nhìn lại đưa tín hiệu trở về trạng thái an toàn, tiếp tục theo dõi như thường lệ.
Một cán bộ từng nói:
“Trên cao mà không có chú, dưới này khó mà biết đường tránh.”
Ông chỉ đáp:
“Nhìn xa thì mới giữ được an toàn gần.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Nhìn đã nhiều lần giữ vai trò quan trọng trong việc cảnh giới từ xa tại Tây Ninh, giúp bảo vệ an toàn cho các tuyến di chuyển và căn cứ phía dưới.
Sau ngày hòa bình, ngọn đồi ấy vẫn còn, nhưng trạm quan sát không còn hoạt động. Tuy vậy, người dân vẫn nhớ về ông như một người đã “giữ mắt nhìn” cho cả khu rừng trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những người không trực tiếp cầm súng, nhưng lại giữ vai trò đôi mắt của cả hệ thống.
Và từ tầm nhìn giữa gió đồi, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – lặng lẽ, kiên định và không bao giờ tắt.



