Người Giữ Trạm Radio Giữa Cao Nguyên Gió Cát
Người Giữ Trạm Radio Giữa Cao Nguyên Gió Cát
Ông Trần Minh Hải là một trong những thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Mang theo tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ công tác hậu cần – thông tin tại khu vực duyên hải Nam Trung Bộ vào những năm đầu thập niên 1980. Đơn vị của ông đóng quân tại vùng ven biển thuộc Ninh Thuận – nơi khí hậu khắc nghiệt với nắng gió quanh năm, đất đai khô cằn và nhiều khu vực còn hoang sơ. Dù không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng nhiệm vụ của những người lính thông tin như ông lại giữ vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị. Trong đơn vị, Trần Minh Hải được giao phụ trách vận hành và bảo dưỡng trạm radio liên lạc đặt trên một ngọn đồi cao gần biển. Công việc của ông là theo dõi tín hiệu, duy trì liên lạc và xử lý các sự cố kỹ thuật để thông tin giữa các điểm đóng quân không bị gián đoạn. Cuộc sống nơi trạm gác vô cùng thiếu thốn. Những ngày nắng nóng, gió cát thổi rát mặt; đêm xuống lại lạnh buốt vì hơi biển. Có những ca trực kéo dài suốt đêm, ông phải ngồi một mình bên chiếc máy radio cũ kỹ giữa tiếng gió rít không ngừng ngoài đồi cát. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1985. Hôm ấy, một cơn giông lớn bất ngờ kéo đến khiến hệ thống radio của đơn vị mất tín hiệu hoàn toàn. Trong khi đó, ngoài khơi đang có một tàu vận tải chở nhu yếu phẩm cần liên lạc để cập bến an toàn trước khi thời tiết xấu hơn. Nhận thấy tình hình nguy cấp, ông Trần Minh Hải lập tức kiểm tra thiết bị và phát hiện cột ăng-ten phía ngoài bị gió quật lệch, dây nối tín hiệu bị đứt. Giữa lúc mưa bắt đầu nặng hạt, ông vẫn mang dụng cụ leo lên đồi sửa chữa. Gió biển thổi mạnh khiến việc đứng vững vô cùng khó khăn. Có lúc cát bay mù mắt, tay trầy xước vì dây thép nhưng ông vẫn cố nối lại từng đoạn dây để khôi phục tín hiệu. Sau gần một giờ giữa mưa gió, tín hiệu radio cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Tiếng liên lạc vang lên trong máy khiến cả trạm thở phào nhẹ nhõm vì tàu ngoài khơi đã nhận được hướng dẫn an toàn. Một đồng đội năm ấy xúc động kể:
“Hôm đó nếu trạm radio không hoạt động lại kịp thời thì tàu ngoài biển rất nguy hiểm”. Nhắc lại chuyện cũ, Trần Minh Hải chỉ cười hiền:
“Hồi đó chỉ nghĩ phải giữ được liên lạc. Ngoài biển sóng gió lớn lắm, chậm chút là nguy hiểm cho anh em”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng ký ức về “thời hoa lửa” nơi vùng gió cát miền Trung vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính năm xưa. Điều đáng quý ở ông không chỉ là sự gan dạ trước hiểm nguy, mà còn là tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong những công việc âm thầm nhất. Câu chuyện về người giữ trạm radio giữa cao nguyên gió cát là minh chứng rằng có những chiến công không nằm nơi khói lửa trận mạc, mà được tạo nên từ những đêm thức trắng, đôi tay giữ tín hiệu liên lạc và trái tim luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ chung của Tổ quốc.



