Bài viết

Người Giữ Trạm Y Tế Giữa Vùng Sông Nước Biên Giới

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Võ Tấn Nhứt, sinh năm 1941, thuộc thế hệ đã đi qua chiến tranh và tiếp tục gắn bó với công cuộc bảo vệ, xây dựng Tổ quốc trong những năm tháng còn nhiều khó khăn sau hòa bình. Sinh ra ở vùng đồng bằng Nam Bộ, ông trải qua tuổi trẻ gắn liền với ruộng đồng, sông nước và những năm tháng thiếu thốn kéo dài. Sau hòa bình, trong bối cảnh đời sống vùng biên giới còn nhiều thiếu thốn, ông tham gia công tác tại một trạm y tế nhỏ thuộc khu vực vùng sâu giáp biên. Công việc của ông là hỗ trợ vận hành trạm, bảo quản thuốc men, và trực tiếp tham gia chăm sóc, sơ cứu ban đầu cho người dân cũng như lực lượng làm nhiệm vụ trong khu vực. Thời điểm đó, điều kiện y tế rất hạn chế. Trạm y tế chỉ là một căn nhà nhỏ đơn sơ, thuốc men thiếu thốn, đường đi lại khó khăn, đặc biệt vào mùa mưa nước dâng cao khiến việc vận chuyển bệnh nhân và tiếp tế càng thêm gian nan. Ông Võ Tấn Nhứt luôn là người có mặt sớm nhất và rời trạm muộn nhất. Ông không chỉ làm nhiệm vụ chuyên môn mà còn hỗ trợ bà con vùng xa khi cần sơ cứu khẩn cấp giữa đêm khuya hay mưa gió. Một tình tiết cụ thể khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa nước nổi năm 1982. Đêm hôm đó, trời mưa lớn kéo dài khiến nước sông dâng nhanh, tràn vào khu dân cư. Trong lúc ấy, có một trường hợp người dân bị sốt cao co giật cần được cấp cứu gấp tại trạm y tế. Tuy nhiên, con đường đất duy nhất dẫn vào trạm đã bị ngập sâu, việc đưa bệnh nhân đến trạm gần như không thể bằng đường bộ. Ngay khi nhận tin, ông Võ Tấn Nhứt cùng một vài người dân địa phương lập tức chèo xuồng vượt qua dòng nước chảy xiết để đưa bệnh nhân đến trạm. Trong mưa gió và ánh đèn dầu leo lét, ông vừa giữ ổn định bệnh nhân, vừa liên tục hướng dẫn người chèo xuồng tránh các đoạn nước xoáy nguy hiểm. Có đoạn nước quá mạnh khiến xuồng bị nghiêng hẳn sang một bên, tưởng chừng có thể lật. Ông phải dùng tay giữ chặt bệnh nhân và đồng thời giúp cân bằng xuồng để không bị chìm giữa dòng nước đêm tối. Sau nhiều khó khăn, bệnh nhân cuối cùng cũng được đưa đến trạm y tế an toàn và kịp thời cấp cứu. Nhờ sự phối hợp nhanh chóng, người bệnh đã qua cơn nguy kịch. Một người dân năm ấy xúc động kể lại: “Nếu hôm đó không có chú Nhứt cùng mọi người đưa đi kịp thì chắc khó giữ được mạng sống”. Nhắc về chuyện cũ, ông Võ Tấn Nhứt chỉ nhẹ nhàng nói: “Hồi đó chỉ nghĩ phải đưa người bệnh đến trạm càng nhanh càng tốt, không thể chậm được”. Những năm tháng gian khó nơi vùng biên đã lùi xa, nhưng hình ảnh người giữ trạm y tế giữa sông nước vẫn còn được bà con nhắc lại như một ký ức đẹp. Điều đáng quý ở ông không nằm ở sự hào nhoáng, mà là tinh thần tận tụy, trách nhiệm và lòng nhân ái trong những công việc thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa. Câu chuyện về ông Võ Tấn Nhứt là minh chứng rằng trong thời chiến và giai đoạn bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những đêm vượt lũ đưa người đi cấp cứu, từ đôi tay không ngại hiểm nguy để giữ lấy sự sống cho người dân, họ đã góp phần tạo nên những “hoa lửa” bình dị nhưng đầy nhân văn của một thời gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn