Bài viết

Người giữ trọn lời thề – Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và những trang nhật ký “Mãi mãi tuổi 20”

Người giữ trọn lời thề – Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và những trang nhật ký “Mãi mãi tuổi 20”

Ninh Bình20/04/2026Nguyễn Thị Vân Anh (Chi đoàn Công an phường Trung Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ. Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là một trong những người như thế – một thanh niên trí thức Hà Nội, mang trong mình lý tưởng sống cao đẹp, đã lựa chọn dấn thân vào nơi gian khổ nhất để giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Nhưng điều khiến tên tuổi của anh sống mãi không chỉ là sự hy sinh anh dũng, mà còn là cuốn nhật ký anh để lại – những trang viết chân thực, giàu cảm xúc, sau này được xuất bản thành cuốn Mãi mãi tuổi 20.

Cuốn nhật ký ấy được viết trong suốt một hành trình đặc biệt của cuộc đời: từ những ngày còn là sinh viên trên giảng đường cho đến khi trở thành người lính trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Chính vì vậy, từng trang viết không chỉ là ghi chép đơn thuần, mà là sự chuyển biến rõ nét trong nhận thức, trong lý tưởng và trong tâm hồn của một con người đang trưởng thành giữa thời đại chiến tranh.

Ở những trang đầu, người đọc bắt gặp một Nguyễn Văn Thạc rất gần gũi – một chàng sinh viên với những suy nghĩ giản dị, những ước mơ về tương lai, về học tập và cống hiến. Anh viết về Hà Nội với tất cả tình yêu và sự gắn bó:

“Hà Nội ơi… những con đường thân quen, những hàng cây, góc phố… tất cả như vẫn ở đó, mà sao thấy xa quá.”

Những dòng viết ấy không chỉ thể hiện nỗi nhớ, mà còn cho thấy một tâm hồn nhạy cảm, giàu tình cảm và rất đỗi con người. Nhưng chính từ những điều bình dị đó, người đọc càng hiểu rõ hơn sự lựa chọn của anh – lựa chọn rời bỏ tất cả để lên đường khi Tổ quốc cần.

Khi bước vào môi trường quân ngũ, nhật ký của anh dần thay đổi. Không còn chỉ là những suy nghĩ cá nhân, mà bắt đầu xuất hiện những ghi chép về cuộc sống của người lính: những buổi hành quân dài, những ngày huấn luyện gian khổ, những đêm nằm giữa rừng sâu, đối mặt với thiếu thốn và hiểm nguy. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, anh vẫn giữ cho mình một đời sống nội tâm rất phong phú.

Nguyễn Văn Thạc không giấu đi những cảm xúc rất thật của mình. Anh viết về tình yêu, về những rung động còn dang dở, về nỗi nhớ gia đình, nhớ bạn bè. Có lúc, anh tự đối diện với chính mình:

“Có những lúc rất muốn được sống cho riêng mình… nhưng rồi lại thấy mình không có quyền yếu đuối.”

Chính sự giằng xé ấy làm cho hình ảnh của anh trở nên chân thực hơn bao giờ hết. Anh không phải là một hình tượng anh hùng xa vời, mà là một con người rất thật – biết nhớ, biết yêu, biết buồn – nhưng vẫn lựa chọn vượt lên tất cả vì một lý tưởng lớn hơn.

Xuyên suốt cuốn nhật ký là một trục tư tưởng nhất quán: sống phải có lý tưởng, và tuổi trẻ không thể sống một cách nhỏ bé khi đất nước đang cần những điều lớn lao. Anh từng viết:

“Không thể sống một cuộc đời nhỏ bé khi Tổ quốc đang cần những điều lớn lao.”

Đây không phải là những lời nói mang tính khẩu hiệu, mà là kết quả của quá trình suy nghĩ, tự vấn và tự lựa chọn. Chính điều này tạo nên chiều sâu đặc biệt cho cuốn nhật ký – nơi lý tưởng không phải là điều áp đặt, mà là điều được hình thành từ chính nhận thức của một người trẻ.

Càng về cuối, khi chiến trường Quảng Trị trở nên ác liệt, giọng văn của Nguyễn Văn Thạc càng trở nên trầm lắng và sâu sắc hơn. Anh bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về sự sống và cái chết, về ý nghĩa của sự hy sinh. Nhưng điều đáng nói là trong những dòng viết ấy không hề có sự bi lụy, mà ngược lại là một thái độ bình thản và đầy bản lĩnh:

“Nếu ngày mai không còn nữa, thì hôm nay phải sống cho thật xứng đáng.”

Đó chính là tinh thần khiến cuốn nhật ký trở nên đặc biệt: ý thức rất rõ về cái chết, nhưng không sợ hãi, mà sống mạnh mẽ hơn, ý nghĩa hơn.

Năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị – một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi mới 20 tuổi. Cuộc đời của anh dừng lại ở độ tuổi đẹp nhất, nhưng những gì anh để lại thì không dừng lại. Cuốn nhật ký của anh, sau khi được công bố, đã trở thành một hiện tượng, lay động hàng triệu trái tim.

Điều khiến “Mãi mãi tuổi 20” sống mãi không phải là những sự kiện lớn lao, mà chính là sự chân thành trong từng câu chữ. Đó là hình ảnh của một người trẻ đã sống trọn vẹn: biết yêu, biết mơ ước, nhưng cũng biết hy sinh và cống hiến. Đó cũng là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến – những con người đã đặt Tổ quốc lên trên tất cả.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, đọc lại những trang nhật ký ấy, mỗi người không khỏi tự hỏi: mình đã sống như thế nào để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi? Đối với mỗi cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân, câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc là lời nhắc nhở sâu sắc về việc giữ vững lý tưởng, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm trong mọi hoàn cảnh.

Bởi lẽ, tuổi 20 của Nguyễn Văn Thạc đã dừng lại trong chiến tranh, nhưng cũng chính vì thế mà nó trở nên “mãi mãi” – không chỉ trong những trang sách, mà còn trong nhận thức, trong lý tưởng và trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn