Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người giữ trống làng

Trong những năm chiến tranh, một cụ già trong làng được giao nhiệm vụ đánh trống báo động mỗi khi có máy bay xuất hiện. Tiếng trống của cụ đã giúp dân làng kịp thời xuống hầm trú ẩn, góp phần bảo vệ an toàn cho nhiều người.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, tại một làng quê nhỏ thuộc tỉnh Thanh Hóa, người dân luôn sống trong trạng thái cảnh giác.

Máy bay địch thường xuất hiện bất ngờ.

Vì vậy, làng đã tổ chức một đội báo động.

Trong đội ấy có một người đặc biệt.

Đó là cụ Bùi Văn Hòa, một cụ già ngoài sáu mươi tuổi.

Dù tuổi đã cao, cụ vẫn rất nhanh nhẹn.

Giọng nói khỏe.

Và đặc biệt, cụ có trách nhiệm giữ chiếc trống làng.

Chiếc trống được đặt ở giữa sân đình.

Mỗi khi có dấu hiệu máy bay xuất hiện, cụ sẽ đánh trống báo động.

Âm thanh của trống vang xa khắp làng.

Một buổi trưa, khi mặt trời đang đứng bóng, dân làng đang làm việc ngoài đồng.

Trẻ nhỏ chơi gần sân nhà.

Không khí khá yên bình.

Bỗng từ xa, cụ Hòa nghe thấy tiếng máy bay.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng cụ đã quen với âm thanh ấy.

Cụ lập tức chạy nhanh đến chiếc trống.

Hai tay cầm dùi trống.

Đánh liên tiếp nhiều hồi.

"Tùng! Tùng! Tùng!"

Tiếng trống vang lớn.

Lan xa khắp các ngõ xóm.

Nghe tiếng trống, mọi người hiểu ngay.

Đó là tín hiệu báo động.

Người lớn nhanh chóng gọi trẻ nhỏ.

Dẫn nhau xuống hầm trú ẩn.

Chỉ trong vài phút, cả làng đã vào hầm an toàn.

Không lâu sau, tiếng máy bay vang lớn hơn.

Một vài tiếng nổ vang lên ở cánh đồng xa.

Nhưng nhờ có tiếng trống báo động kịp thời, dân làng không bị thương vong.

Sau khi nguy hiểm qua đi, mọi người từ từ rời khỏi hầm.

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một cụ già trong làng nói:

"Nhờ cụ Hòa đánh trống kịp thời, chúng ta mới an toàn."

Cụ Hòa chỉ mỉm cười.

Không nói nhiều.

Những ngày sau đó, cụ vẫn giữ nhiệm vụ như cũ.

Mỗi khi nghe thấy âm thanh lạ, cụ lại nhanh chóng đánh trống.

Có những hôm trời mưa to.

Đường trơn trượt.

Nhưng cụ vẫn cố gắng chạy thật nhanh.

Không bỏ lỡ bất kỳ lần báo động nào.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, chiếc trống làng vẫn được giữ lại.

Không còn dùng để báo động.

Nhưng trở thành kỷ vật của một thời gian khó.

Mỗi khi nhắc lại những ngày ấy, người dân trong làng vẫn nhớ đến cụ Hòa.

Người đã dùng tiếng trống giản dị.

Để bảo vệ cả một làng quê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn