người giữ từng nhịp nước giữa trạm bơm dã chiến
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh chiến trường ác liệt, công tác hậu cần luôn giữ vai trò sống còn. Nước sạch phục vụ sinh hoạt, quân y và nấu ăn cho bộ đội ở rừng Trường Sơn không phải lúc nào cũng sẵn có. Vì vậy, những trạm bơm dã chiến được dựng lên để lấy nước từ suối, lọc và dẫn về các khu căn cứ. Nhưng các trạm này thường xuyên bị bom phá, máy móc dễ hư hỏng, khiến việc duy trì nguồn nước trở thành nhiệm vụ đầy thử thách. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ kỹ thuật trạm bơm trẻ Đỗ Văn Khánh là một câu chuyện xúc động về sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Đỗ Văn Khánh sinh ra trong một gia đình làm nghề nông ở tỉnh Hà Nam. Từ nhỏ, anh đã quen với việc dẫn nước, đào mương và hiểu tầm quan trọng của nguồn nước trong sinh hoạt.
Khi nhập ngũ, Khánh được phân công vào lực lượng hậu cần kỹ thuật, phụ trách vận hành và sửa chữa trạm bơm nước dã chiến trên tuyến Trường Sơn.
Công việc của anh là đảm bảo máy bơm hoạt động liên tục, đường ống không bị tắc và nguồn nước luôn được dẫn về các điểm tập kết.
Trạm bơm thường được đặt gần suối sâu, ngụy trang trong rừng để tránh máy bay địch phát hiện.
Một mùa khô năm 1972, thời tiết khắc nghiệt khiến nhiều nguồn suối cạn kiệt, trong khi nhu cầu nước cho bộ đội lại tăng cao.
Trạm bơm của đơn vị phải hoạt động liên tục gần như không nghỉ để đảm bảo đủ nước cho sinh hoạt và quân y.
Trong một đợt bom đánh phá, khu vực trạm bơm bị ảnh hưởng nặng, đường ống dẫn nước bị vỡ và máy bơm bị hư hỏng.
Nguồn nước bị gián đoạn, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt của cả đơn vị.
Khánh cùng đồng đội lập tức triển khai sửa chữa trong điều kiện nguy hiểm.
Anh phải lội xuống khu vực suối để kiểm tra vị trí ống dẫn bị vỡ, đồng thời tìm cách khắc phục tạm thời để duy trì dòng chảy.
Trong lúc đang làm việc, máy bay địch tiếp tục bay qua khu vực, gây áp lực lớn cho việc sửa chữa.
Dù vậy, anh vẫn kiên trì bám trụ, từng bước nối lại đường ống và khôi phục hệ thống bơm nước.
Có những thời điểm phải làm việc xuyên đêm, chỉ dựa vào ánh sáng yếu để tiếp tục sửa chữa.
Sau nhiều giờ nỗ lực, trạm bơm đã hoạt động trở lại, dòng nước tiếp tục chảy về các khu căn cứ.
Nhờ đó, sinh hoạt và công tác của bộ đội được ổn định, không bị gián đoạn quá lâu.
Sau trận đó, hệ thống trạm bơm được gia cố thêm và bố trí dự phòng để tăng độ an toàn.
Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người thợ kỹ thuật lặng lẽ bên dòng suối, giữ cho từng giọt nước không bị ngắt quãng giữa bom đạn.
Câu chuyện về Đỗ Văn Khánh là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng hậu cần kỹ thuật trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự kiên trì, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi hệ thống cấp nước đã hiện đại và ổn định hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, bền bỉ và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



