Bài viết

người giữ từng viên gạch giữa chiến trường ngầm

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
người giữ từng viên gạch giữa chiến trường ngầm

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những mặt trận trên không, trên bộ và trên biển, còn có một “mặt trận thầm lặng” dưới lòng đất: xây dựng công sự, hầm hào, kho tàng và sở chỉ huy dã chiến. Những công trình ấy giúp bảo vệ bộ đội trước bom đạn, giữ vững khả năng chỉ huy và chiến đấu lâu dài. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng nguy hiểm vì thường xuyên phải thi công trong điều kiện bị đánh phá. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ xây dựng công trình trẻ Lương Văn Phúc là một câu chuyện xúc động về sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.

Lương Văn Phúc sinh ra trong một gia đình thợ xây ở tỉnh Hà Nam. Từ nhỏ, anh đã quen với việc trộn vữa, xếp gạch và hiểu cách dựng nên những công trình kiên cố.

Khi nhập ngũ, Phúc được phân công vào lực lượng công binh xây dựng, chuyên thi công hầm trú ẩn và công sự chiến đấu trên tuyến Trường Sơn.

Công việc của anh là đào hầm, gia cố mái che, xây tường chắn và ngụy trang các công trình quân sự dưới rừng sâu.

Mỗi công trình đều phải đảm bảo vừa kín đáo, vừa chịu được sức ép bom đạn và điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Một mùa mưa năm 1972, đơn vị của Phúc được giao xây dựng một sở chỉ huy dã chiến phục vụ cho một chiến dịch quan trọng.

Địa điểm thi công nằm trong rừng sâu, đất đá lỏng lẻo và thường xuyên bị nước mưa làm sạt lở.

Trong quá trình xây dựng, máy bay địch nhiều lần đánh phá khu vực xung quanh, gây nguy hiểm cho lực lượng thi công.

Có thời điểm, một trận bom nổ gần làm sập một phần công trình vừa xây dựng xong.

Phúc cùng đồng đội phải nhanh chóng di dời vật liệu, gia cố lại phần hư hỏng trong điều kiện rất thiếu an toàn.

Anh trực tiếp kiểm tra từng đoạn tường, từng khung gỗ chống sập để đảm bảo công trình tiếp tục được hoàn thiện đúng tiến độ.

Dù mưa lớn kéo dài, đất bùn trơn trượt, anh vẫn không rời vị trí thi công.

Có lúc phải làm việc xuyên đêm, chỉ với ánh đèn dầu nhỏ để tiếp tục hoàn thiện từng hạng mục.

Sau nhiều ngày nỗ lực, sở chỉ huy dã chiến đã hoàn thành và đưa vào sử dụng an toàn.

Nhờ công trình này, việc chỉ huy chiến dịch được đảm bảo thông suốt ngay trong điều kiện chiến tranh ác liệt.

Sau đó, đơn vị tiếp tục mở rộng hệ thống công sự, tạo thành mạng lưới phòng thủ vững chắc trong rừng.

Những người lính Trường Sơn năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh người thợ công binh lặng lẽ giữa mưa bom, kiên trì dựng từng bức tường đất để che chở cho đồng đội.

Câu chuyện về Lương Văn Phúc là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng công binh xây dựng trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự bền bỉ, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những công trình hiện đại đã thay thế hầm hào chiến tranh, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kiên cường và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn