Bài viết

NGƯỜI GIỮ VIÊN ĐÁ NHỎ

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của người lính, đôi khi có những thứ… không ai hiểu.

Ở đơn vị có một người tên Tuấn, luôn mang theo một viên đá nhỏ.

Tròn.

Nhẵn.

Không có gì đặc biệt.

Một người hỏi:
– “Mang theo làm gì?”

Tuấn nói:
– “Nhặt ở quê.”

– “Đá thì đâu cũng có.”

Anh lắc đầu:
– “Không giống.”

Anh kể, đó là viên đá bên bờ sông nơi anh lớn lên.

Ngày đi, anh nhặt mang theo.

Như mang theo một phần quê.

Những lúc mệt, anh cầm viên đá trong tay.

Không nói gì.

Chỉ cảm nhận.

Như thể đang chạm vào một nơi rất xa.

Một lần, trong lúc vượt suối, viên đá rơi mất.

Tuấn lặng đi.

Không nói gì.

Nhưng từ hôm đó, anh trầm hẳn.

Một người bạn thấy vậy, lặng lẽ tìm lại.

Mất cả buổi.

Cuối cùng, anh đưa lại viên đá.

Tuấn nhận, chỉ nói:
– “Cảm ơn.”

Không nói thêm.

Nhưng ai cũng hiểu.

Có những thứ…

nhỏ đến mức không ai để ý.

Nhưng lại giữ được cả một quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ VIÊN ĐÁ NHỎ | Câu chuyện thời hoa lửa