NGƯỜI GIỮ VÔ-LĂNG TRONG GIỜ PHÚT LỊCH SỬ
NGƯỜI GIỮ VÔ-LĂNG TRONG GIỜ PHÚT LỊCH SỬ
Câu chuyện có thật về người lái xe tăng Nguyễn Văn Tập và chiếc xe 390
Có những khoảnh khắc lịch sử được nhớ bằng một lá cờ, một cánh cổng hay một bức ảnh. Nhưng phía sau những hình ảnh ấy luôn là những con người cụ thể, đã thực hiện những công việc tưởng như rất bình thường trong một thời khắc không bình thường. Nguyễn Văn Tập, người lái chiếc xe tăng 390, là một trong những người như thế.
Ông Nguyễn Văn Tập sinh năm 1951 tại huyện Gia Lộc, Hải Dương. Năm 1970, khi đang học tại Trường Cơ khí II ở Vĩnh Phúc, ông đã nhiều lần viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ dù bản thân không thuộc diện bắt buộc phải đi. Sau khi nhập ngũ, ông được huấn luyện để trở thành chiến sĩ xe tăng và sau đó trở thành lái xe của kíp xe 390 thuộc Lữ đoàn Xe tăng 203.
Trước khi trở thành người lái chiếc xe tăng được nhắc đến trong nhiều tài liệu lịch sử, Nguyễn Văn Tập cũng chỉ là một thanh niên miền Bắc trong những năm chiến tranh. Theo lời kể của ông, gia đình đã có hai người anh đang chiến đấu ở miền Nam nên ban đầu ông không thuộc diện được tuyển nghĩa vụ quân sự. Thế nhưng, mong muốn được lên đường khiến ông viết đơn xin nhập ngũ. Sau hai lần gửi nguyện vọng, ông được chấp thuận.
Từ một học sinh trường cơ khí, Nguyễn Văn Tập bước vào môi trường quân đội và được đào tạo để trở thành chiến sĩ xe tăng. Những năm tháng huấn luyện ấy chuẩn bị cho ông một nhiệm vụ mà khi ấy có lẽ ông chưa thể biết sẽ trở thành một phần của lịch sử.
Sáng 30/4/1975, cuộc tiến công vào trung tâm Sài Gòn bước vào những giờ phút cuối cùng. Chiếc xe tăng 390 tiến về Dinh Độc Lập với kíp xe gồm Vũ Đăng Toàn, Nguyễn Văn Tập, Ngô Sỹ Nguyên và Lê Văn Phượng. Nguyễn Văn Tập đảm nhiệm vị trí lái xe.
Khoảng 10 giờ 45 phút, xe tăng 390 tiến đến Dinh Độc Lập. Trước mặt họ là cánh cổng chính. Trong khoảnh khắc ấy, người ngồi ở vị trí lái không phải là người cắm lá cờ trên nóc Dinh, cũng không phải người đứng trước ống kính máy ảnh. Công việc của Nguyễn Văn Tập là điều khiển chiếc xe tiến về phía trước. Và ông đã làm điều đó.
Chiếc xe tăng 390 húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, mở đường cho lực lượng phía sau tiến vào. Hình ảnh chiếc xe tăng mang số 390 trở thành một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của ngày 30/4/1975.
Chiến tranh kết thúc, Nguyễn Văn Tập trở về cuộc sống đời thường. Một người từng điều khiển chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập lại trở về với những công việc rất giản dị. Theo các bài viết về cuộc đời ông, sau chiến tranh ông từng làm nhiều công việc khác nhau, trong đó có làm ruộng, kinh doanh phân bón, công tác tại hợp tác xã và sau này làm việc tại một công ty sơn.
Điều đặc biệt là ông không sống như một người luôn muốn nhắc về chiến công của mình. Những bài viết gặp lại người lính lái xe tăng 390 nhiều năm sau đều nhắc đến cuộc sống giản dị của ông và những đồng đội trong kíp xe.
Chiếc xe tăng 390 thì vẫn tiếp tục sống trong ký ức của nhiều thế hệ. Nó được công nhận là bảo vật quốc gia, còn câu chuyện về bốn người lính trên xe trở thành một phần của những hồi ức về ngày đất nước thống nhất.
Nhìn lại ngày 30/4/1975, người ta thường nhớ đến những hình ảnh lớn lao: đoàn quân tiến vào thành phố, cánh cổng Dinh Độc Lập bị đổ xuống, lá cờ giải phóng tung bay. Nhưng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những khoảnh khắc được ghi lại trong ảnh.
Lịch sử còn được tạo nên bởi một người lính ngồi trong khoang xe, tập trung vào con đường phía trước; bởi những người đồng đội bên cạnh ông; bởi những con người đã tình nguyện rời trường học, rời gia đình để bước vào chiến tranh.
Nguyễn Văn Tập không phải người duy nhất làm nên ngày 30/4/1975. Nhưng câu chuyện của ông cho thấy một điều rất giản dị: đôi khi, một quyết định tưởng như chỉ kéo dài vài giây lại có thể trở thành ký ức được cả một dân tộc nhớ đến suốt nhiều thế hệ.



