Người giữ vững thành Tây Đô
Đỗ Thừa Luông đứng trên thành Tây Đô, nhìn những cánh đồng phía xa. Cuối thế kỷ XIV, đất nước trải qua nhiều biến động. Ông là một tướng lĩnh dưới thời nhà Hồ, được giao nhiệm vụ bảo vệ thành và quân dân.
Một người lính trẻ đến bên ông:
— Thưa tướng quân, quân Minh đang tiến gần. Quân ta có nên rút lui không?
Đỗ Thừa Luông nhìn về phía những mái nhà trong thành:
— Nếu còn có thể giữ thành, chúng ta phải cố gắng. Phía sau chúng ta là người dân và quê hương.
Quân Minh ngày càng áp sát. Trong thành, binh sĩ khẩn trương củng cố tường lũy, chuẩn bị vũ khí và lương thực.
Đỗ Thừa Luông đi từng nơi kiểm tra.
Ông nói với người lính:
— Hãy kiểm tra thật kỹ từng cánh cửa, từng đoạn thành. Đừng để một sơ suất nhỏ khiến mọi người gặp nguy hiểm.
Một chiến sĩ hỏi:
— Thưa tướng quân, nếu quân địch quá mạnh thì sao?
Ông đáp:
— Chúng ta không thể biết trước kết quả. Nhưng khi còn đứng ở đây, chúng ta phải làm hết sức mình.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Tiếng trống trận vang lên trên thành. Những người lính thay nhau chiến đấu, có người bị thương nhưng vẫn cố gắng giữ vị trí.
Một chiến sĩ trẻ bị thương được đưa vào trong thành.
Đỗ Thừa Luông hỏi:
— Cậu còn chiến đấu được không?
Người lính đáp:
— Tôi vẫn còn sức.
Ông đặt tay lên vai người lính:
— Hãy chăm sóc vết thương trước. Bảo vệ đất nước cũng cần biết giữ gìn đồng đội.
Nhưng trước sức mạnh vượt trội của quân Minh, tình thế của quân nhà Hồ ngày càng khó khăn.
Đỗ Thừa Luông nhìn những người lính đang chiến đấu và nói:
— Có những lúc chúng ta không thể thay đổi được tình thế, nhưng chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình đối mặt với khó khăn.
Cuộc chiến cuối cùng đi đến hồi kết. Thành Tây Đô thất thủ, nhà Hồ thất bại trước quân Minh.
Nhiều năm sau, một người dân trở lại vùng thành cũ. Những bức tường đã phủ màu thời gian.
Ông kể cho con cháu:
— Ngày trước, nơi đây từng có những người lính ngày đêm bảo vệ thành. Trong số đó có Đỗ Thừa Luông, người đã cùng quân sĩ làm tròn nhiệm vụ của mình trong những ngày đất nước gặp biến động.
Đứa trẻ hỏi:
— Họ có thắng không?
Người cha nhìn những bức tường thành rồi đáp:
— Không phải cuộc chiến nào cũng kết thúc bằng chiến thắng. Nhưng lòng dũng cảm và trách nhiệm của con người trong lúc khó khăn vẫn đáng được ghi nhớ.
BÀI HỌC
Câu chuyện nhắc chúng ta về tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự đoàn kết. Khi gặp khó khăn, mỗi người cần cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đồng thời biết quan tâm và bảo vệ những người bên cạnh.


