NGƯỜI GIỮ VƯỜN CAO SU LÀM LIÊN LẠC
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng đất Tây Ninh, những vườn cao su bạt ngàn không chỉ là nơi sản xuất mà còn trở thành “tấm áo che” cho nhiều hoạt động cách mạng.
Ông Bảy Mủ là một người làm nghề cạo mủ cao su lâu năm. Hằng ngày, ông đi từ hàng cây này sang hàng cây khác, cẩn thận lấy từng giọt mủ như bao người công nhân khác.
Nhưng ít ai biết, ông còn là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới liên lạc bí mật.
Nhờ công việc phải đi khắp vườn, ông có thể di chuyển tự nhiên mà không gây nghi ngờ. Ông tận dụng những lối đi giữa các hàng cây để truyền tin, đưa đón cán bộ khi cần.
Mỗi dấu hiệu trong vườn đều mang ý nghĩa riêng.
Một vết cạo trên thân cây hơi lệch là dấu hiệu “có thể đi qua”. Một miếng vỏ cây đặt dưới gốc là “có tin cần nhận”. Những ký hiệu ấy chỉ những người trong mạng lưới mới hiểu.
Một lần, ông nhận được tin cần báo gấp cho một tổ cán bộ đang trú ẩn sâu trong vườn.
Trong khi đó, địch đang tổ chức tuần tra gắt gao vì nghi ngờ có hoạt động bất thường.
Không thể đi theo đường quen, ông Bảy phải men theo những hàng cây xa hơn, vòng qua những khu vực ít người qua lại.
Vừa đi, ông vừa giả vờ cạo mủ, giữ dáng vẻ bình thường.
Khi phát hiện có lính tuần tra gần đó, ông lập tức dừng lại, tập trung vào công việc, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào.
Đợi khi an toàn, ông tiếp tục di chuyển, cuối cùng cũng đến được nơi cần báo tin.
Nhờ thông tin kịp thời, tổ cán bộ đã thay đổi vị trí, tránh được cuộc truy quét.
Sau đó, khi gặp lại ông, một người nói:
“Chú đi giữa vườn như vậy, không sợ bị phát hiện sao?”
Ông cười:
“Tui quen cây rồi, còn tụi nó thì không.”
Câu nói giản dị nhưng thể hiện rõ sự am hiểu địa hình và sự tự tin của ông.
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Bảy Mủ đã âm thầm làm nhiệm vụ, góp phần giữ vững liên lạc trong vùng cao su tại Tây Ninh.
Sau ngày hòa bình, những vườn cao su vẫn xanh mướt, nhưng không còn những ký hiệu bí mật. Người dân vẫn nhắc về ông như một “người giữ đường trong rừng cây”.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, ngay cả những công việc quen thuộc nhất cũng có thể trở thành phương tiện phục vụ cách mạng.
Và từ những giọt mủ âm thầm rơi nơi vườn cao su, “hoa lửa” vẫn được nuôi dưỡng – bền bỉ, kín đáo nhưng đầy sức mạnh.



