Bài viết

Người Giữ Vườn Rau Tuyến Sau

Đồng Tháp12/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Hùng Chí, sinh năm 1960, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình nông dân miền Tây Nam Bộ, ông quen với ruộng vườn, lao động từ nhỏ và mang trong mình tính cách hiền lành, cần cù.

Đầu những năm 1980, khi nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều khó khăn, ông tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại một đơn vị đóng quân gần khu vực biên giới. Trong điều kiện thiếu thốn lương thực và rau xanh, đơn vị đã tổ chức tăng gia sản xuất để cải thiện đời sống cho bộ đội.

Ông Lê Hùng Chí được giao phụ trách khu vườn rau phía sau doanh trại. Công việc mỗi ngày của ông là đào đất, dẫn nước, chăm sóc từng luống rau để bảo đảm có thêm nguồn thực phẩm cho anh em trong đơn vị.

Dù công việc âm thầm và không trực tiếp nơi tuyến đầu, ông luôn xem đó là trách nhiệm quan trọng bởi ông hiểu rằng đời sống ổn định sẽ giúp đồng đội yên tâm làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1986.

Thời điểm ấy, nắng nóng kéo dài khiến nguồn nước quanh doanh trại dần cạn kiệt. Nhiều luống rau bắt đầu héo úa trong khi nguồn tiếp tế thực phẩm từ bên ngoài gặp khó khăn vì đường vận chuyển xa xôi.

Nếu vườn rau mất trắng, đời sống của cả đơn vị sẽ càng thêm thiếu thốn.

Không chấp nhận nhìn công sức của anh em bị mất đi, ông Lê Hùng Chí đã tự mình tìm cách dẫn nước từ một con mương nhỏ nằm khá xa khu tăng gia. Mỗi chiều sau giờ làm nhiệm vụ, ông lại gánh từng đôi thùng nước tưới cho các luống rau dưới cái nắng oi bức còn hầm hập trên mặt đất.

Điều khó khăn hơn là có những hôm nước trong mương xuống quá thấp, ông phải lội xuống bùn để vét từng gàu nước đục mang về. Đôi vai ông nhiều lần đỏ rát vì đòn gánh nặng, nhưng ông vẫn kiên trì chăm sóc khu vườn suốt nhiều tuần liền.

Một đêm nọ, sau cơn gió nóng kéo dài, nhiều luống rau bất ngờ bị héo rũ gần như chết khô. Ông Chí đã thức gần trắng đêm cùng vài đồng đội thay phiên tưới nước và che chắn cho từng luống rau non.

Nhờ sự kiên trì ấy, khu vườn cuối cùng cũng xanh trở lại, đủ cung cấp rau xanh cho đơn vị trong những tháng khó khăn nhất.

Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại:

“Hồi đó nhìn anh Chí gánh nước tưới rau suốt ngày đêm, ai cũng thương. Nhờ khu tăng gia đó mà anh em có thêm rau xanh giữa lúc thiếu thốn”.

Nhắc về chuyện cũ, ông Lê Hùng Chí chỉ cười hiền:

“Hồi đó chỉ nghĩ cố chăm được vườn rau để anh em có thêm bữa ăn đỡ cực”.

Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người chiến sĩ hậu cần năm ấy vẫn còn đọng lại trong lòng đồng đội. Điều đáng quý ở ông không phải là những chiến công lớn lao, mà là sự tận tụy, hy sinh thầm lặng từ những công việc đời thường nhất.

Câu chuyện về người giữ vườn rau tuyến sau là minh chứng rằng trong thời chiến và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có biết bao con người âm thầm cống hiến bằng đôi tay lao động giản dị. Chính từ những đôi vai gánh nước giữa mùa khô, từ tinh thần không ngại gian khó để chăm từng luống rau cho đồng đội, họ đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho những người đang ngày đêm giữ gìn biên cương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn