NGƯỜI GIỮ VƯỜN THUỐC NAM GIỮ LẠI SỰ SỐNG GIỮA RỪNG
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Tây Ninh, giữa rừng già rậm rạp có một vườn thuốc nam nhỏ do lực lượng cách mạng gây dựng. Nơi ấy không chỉ trồng cây thuốc để chữa bệnh, mà còn là “kho sự sống” của cả khu căn cứ.
Người trông coi khu vườn là ông Ba Thuốc – một người am hiểu cây cỏ rừng sâu, từng theo nghề bốc thuốc dân gian từ khi còn trẻ. Khi chiến tranh xảy ra, ông mang kiến thức của mình vào rừng, cùng đồng đội gây dựng vườn thuốc để chữa trị cho thương binh và người bệnh.
Vườn thuốc nằm khuất dưới tán cây lớn, được chia thành từng luống nhỏ: cây xương rồng, lá lốt, cam thảo rừng, dây đau xương… Tất cả đều được chăm sóc cẩn thận, như chăm một phần sinh mạng của cả đơn vị.
Ông Ba Thuốc không chỉ trồng cây mà còn biết cách phối hợp dược liệu để cứu người trong những trường hợp khẩn cấp. Nhiều ca sốt rét, vết thương nhiễm trùng đều được ông xử lý kịp thời khi chưa kịp chuyển ra tuyến sau.
Một lần, có một trận càn lớn diễn ra gần khu vực căn cứ. Khói lửa và tiếng động khiến cả vùng rừng trở nên căng thẳng. Trong lúc đó, trạm y tế báo về có nhiều thương binh cần được cấp cứu ngay.
Ông lập tức cùng mọi người di chuyển các chậu thuốc quý xuống hầm đất đã chuẩn bị sẵn, đồng thời che phủ toàn bộ khu vườn bằng lá rừng để tránh bị phát hiện.
Khi toán lính địch tiến vào khu vực, chúng chỉ thấy một khoảng rừng hoang sơ, không có dấu hiệu gì bất thường. Những luống thuốc nằm im lặng dưới lớp lá cây như biến mất hoàn toàn.
Sau khi tình hình ổn định, ông lại cẩn thận đưa từng cây thuốc trở lại vị trí cũ, tiếp tục chăm sóc như chưa từng có biến cố.
Một cán bộ từng nói:
“Không có vườn thuốc này, nhiều người đã không qua khỏi.”
Ông chỉ đáp:
“Cây cứu người thì phải giữ cây.”
Trong suốt những năm chiến tranh, vườn thuốc của ông Ba Thuốc đã cứu chữa cho hàng trăm thương binh tại Tây Ninh, trở thành một phần không thể thiếu của hậu phương rừng sâu.
Sau ngày hòa bình, khu vườn không còn giữ vai trò bí mật nữa, nhưng vẫn được duy trì như một vườn thuốc truyền thống, lưu giữ ký ức về một thời gian khổ mà kiên cường.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những con người lặng lẽ gìn giữ sự sống bằng từng chiếc lá, từng nhành cây.
Và từ vườn thuốc giữa rừng sâu, “hoa lửa” không chỉ là chiến đấu – mà còn là sự sống được bảo vệ và tiếp nối.



