NGƯỜI GIỮA HAI BỜ SƯƠNG NÚI
Mùa đông nơi biên giới phía Bắc luôn đến rất sớm. Khi những cánh đồng quê Hải Hậu còn chưa trở rét, trên các dãy núi đá tai mèo mây trắng đã phủ kín lối đi. Những cơn gió lạnh buốt từ khe núi thổi qua khiến cây rừng rung lên xào xạc suốt đêm. Đồn biên phòng nằm cheo leo bên sườn núi, nơi những người lính ngày ngày âm thầm giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Người chiến sĩ quê Nam Định được đồng đội gọi thân mật là Hòa. Hòa nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Rời quê biển Hải Hậu, anh lên vùng biên cương phía Bắc công tác trong nỗi nhớ nhà da diết. Những ngày đầu, cái lạnh vùng cao khiến anh nhiều đêm không ngủ được. Nhưng rồi tiếng gió núi, màu xanh rừng già và tình cảm đồng đội dần trở thành một phần cuộc sống của người lính trẻ. Một buổi sáng cuối năm, tổ tuần tra nhận nhiệm vụ lên kiểm tra cột mốc trên đỉnh núi cao cách đồn gần hai mươi cây số.
Trời còn chưa sáng rõ. Hòa khoác ba lô, kiểm tra lại dây giày rồi cùng đồng đội lên đường.
Con đường tuần tra quanh co giữa núi rừng phủ đầy sương trắng. Có đoạn chỉ rộng vừa đủ một bàn chân, bên dưới là vực sâu hun hút. Mưa phùn khiến đá núi trơn trượt. Nhiều lần Hòa phải bám chặt vào rễ cây để giữ thăng bằng. Đến gần trưa, cả tổ dừng chân bên khe suối nhỏ nghỉ tạm. Một đồng đội trẻ vừa thở dốc vừa cười: “Mai này hết nghĩa vụ chắc em nhớ nhất là mấy con dốc này.”
Hòa bật cười: “Rồi sẽ nhớ thôi. Vì tuổi trẻ mình đã để lại ở đây.” Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi đôi chút. Buổi chiều, tổ tuần tra lên tới cột mốc biên giới. Giữa biển mây trắng xóa, cột mốc hiện lên lặng lẽ mà thiêng liêng. Hòa cúi xuống lau lớp rêu bám quanh chân mốc rồi đứng nghiêm chào Tổ quốc. Trong khoảnh khắc ấy, người lính trẻ bỗng nhớ tới quê nhà ven biển xa xôi — nơi mẹ anh chắc đang chuẩn bị bữa cơm chiều trong căn bếp nhỏ. Khoảng cách hàng trăm cây số bỗng trở nên gần hơn khi anh đặt tay lên cột mốc chủ quyền. Đêm ấy, cả tổ nghỉ lại trong lán tạm giữa rừng. Gió núi rít từng cơn lạnh buốt ngoài vách gỗ. Bên bếp lửa nhỏ, những người lính ngồi quây quần kể chuyện quê nhà. Có người nhớ cánh đồng lúa, có người nhớ dòng sông quê, còn Hòa nhớ tiếng sóng biển Hải Hậu mỗi chiều gió lộng. Một chiến sĩ trẻ hỏi: “Anh Hòa này, có bao giờ anh thấy sợ không?” Hòa nhìn ngọn lửa bập bùng rồi chậm rãi đáp: “Sợ chứ… nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi bước thì ai giữ biên cương?” Câu trả lời giản dị ấy khiến cả lán im lặng. Ngoài kia, gió núi vẫn thổi ào ạt giữa màn đêm biên giới. Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, Hòa vẫn giữ nguyên thói quen dậy thật sớm mỗi sáng. Ông thường kể cho học sinh trong các buổi giao lưu truyền thống nghe về những ngày tuần tra biên giới, về cột mốc giữa biển mây và những người lính trẻ đã dành cả tuổi thanh xuân để gìn giữ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc. Mỗi lần nhắc lại, ánh mắt người cựu binh vẫn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ.
Bởi với ông, quãng đời người lính biên phòng không chỉ là ký ức — mà còn là phần đẹp nhất của tuổi trẻ.



