Bài viết

Người gõ mõ ở làng Sen

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người gõ mõ ở làng Sen

Năm 1901, tại làng Sen, một vùng quê yên bình với những hàng tre xanh, mái nhà tranh và tiếng mõ chùa vang mỗi buổi chiều, người dân vẫn sống trong cảnh nghèo khó dưới ách đô hộ của thực dân phong kiến. Nhưng chính từ những miền quê bình dị ấy, tinh thần yêu nước vẫn âm thầm lớn lên từng ngày.

Tại làng Sen có chàng trai tên Phúc vừa tròn hai mươi tuổi.

Phúc sinh ra trong gia đình làm nghề nông. Cha anh cày ruộng thuê, mẹ dệt vải và bán rau ngoài chợ huyện. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng gà gáy sáng, mùi rơm mới và con đường đất dẫn ra cánh đồng làng.

Anh hiền lành, chăm chỉ và đặc biệt rất đúng giờ. Vì vậy, sư cụ trong ngôi chùa nhỏ đầu làng thường nhờ anh gõ mõ báo giờ cho dân làng mỗi sáng sớm và chiều tối.

Người trong làng quen gọi anh là “người gõ mõ”.

Phúc thường nói:
— Một tiếng mõ đúng lúc giúp người ta nhớ việc cần làm.

Ngày ngày, anh đều đặn lên chùa, gõ mõ báo canh, báo giờ và giúp quét sân chùa. Công việc giản dị nhưng khiến anh hiểu hơn về nỗi lo của dân quê: mất mùa, sưu thuế nặng và những ngày tháng lam lũ không lối thoát.

Anh thường nghe các cụ già bàn chuyện nước non, chuyện những người sĩ phu đang tìm đường cứu nước.

Những câu chuyện ấy gieo vào lòng anh một niềm day dứt âm thầm.

Một năm nọ, trong vùng có tin nhiều nhà nho yêu nước bí mật qua lại để liên lạc và bàn việc lớn. Ngôi chùa đầu làng trở thành nơi kín đáo để họ gặp nhau vào ban đêm.

Sư cụ biết Phúc là người kín đáo nên giao cho anh nhiệm vụ cảnh giới.

Từ đó, ngoài việc gõ mõ báo giờ, anh còn dùng nhịp mõ làm tín hiệu bí mật.

Ba tiếng chậm là an toàn.

Hai tiếng nhanh, một tiếng ngắt quãng là có người lạ xuất hiện.

Chiếc mõ gỗ bình thường bỗng trở thành công cụ giữ bí mật cho những người yêu nước.

Một đêm mùa hạ, khi cuộc gặp đang diễn ra trong chùa, tin báo có lính tuần đang tiến vào làng để kiểm tra bất ngờ.

Nếu bị phát hiện, nhiều người có thể bị bắt.

Phúc lập tức chạy ra sân chùa, cầm dùi gõ mạnh vào chiếc mõ gỗ.

“Cốc… cốc… cốc…”

Nhịp mõ dồn dập vang lên giữa đêm khuya.

Những người bên trong hiểu ngay tín hiệu, nhanh chóng rời đi theo lối sau chùa.

Để giữ chân lính tuần và đánh lạc hướng, Phúc vẫn tiếp tục ngồi bên hiên chùa, giả vờ như đang làm công việc quen thuộc mỗi đêm.

Tiếng mõ đều đều vang lên giữa ánh trăng mờ.

Khi lính đến gần, anh bình tĩnh cúi đầu như không biết gì.

Nhờ đó, cuộc gặp bí mật được bảo toàn.

Nhưng sau nhiều lần như thế, Phúc bị nghi ngờ.

Trong một lần khác, khi tiếp tục báo tín hiệu cho những người yêu nước rút lui an toàn, anh đã bị bắt.

Dù bị tra hỏi, anh vẫn chỉ nói:
— Tôi chỉ là người gõ mõ cho làng.

Phúc mãi mãi không trở về, nhưng tiếng mõ năm ấy vẫn còn trong ký ức của người dân làng Sen.

Nhiều năm sau, khi đất nước đổi thay, người ta vẫn nhắc về chàng trai gõ mõ năm ấy — người đã dùng âm thanh giản dị của làng quê để góp phần giữ gìn ngọn lửa yêu nước.

Người gõ mõ ở làng Sen không chỉ giữ nhịp sống bình yên cho một ngôi làng nhỏ, mà còn giữ niềm tin, lòng dũng cảm và khát vọng tự do âm thầm lớn lên trong lòng dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn