NGƯỜI GÓI THƯ TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Hàng nghìn lá thư từ chiến trường được một người phụ nữ gói ghém cẩn thận, gửi về hậu phương như mang theo hơi thở của người còn sống.
Bà Hòa làm việc trong tổ giao nhận thư. Công việc tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng lại chất chứa nhiều nặng nề. Mỗi lá thư là một hy vọng, nhưng cũng có thể là lời cuối cùng. Bà phân loại thư theo đơn vị, địa chỉ, rồi gói lại trong giấy dầu chống ẩm.
Có những lá thư viết vội, chữ nguệch ngoạc vì mưa gió, bà phải đọc kỹ để sửa lại địa chỉ cho đúng. Có lá thư dính máu, bà lặng lẽ lau khô, gói riêng. Bà không dám đọc nội dung quá lâu, sợ lòng mình không chịu nổi.
Nhiều lần, thư gửi đi nhưng người viết đã hy sinh trước khi thư đến nơi. Khi nghe tin ấy, bà lặng người, nhìn lại bọc thư đã rỗng. Bà nói: “Thư đi, nhưng người không về.”
Sau chiến tranh, bà vẫn giữ một tập giấy dầu cũ. Với bà, đó là ký ức của những lời nhắn chưa kịp nói trọn, được gửi đi giữa khói lửa và chờ đợi.



