Bài viết

Người gùi đạn trên đèo đá

Ninh Bình20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Mây mùa đông phủ kín sương trắng. Con đường độc đạo ngoằn ngoèo men theo vách núi là tuyến tiếp tế duy nhất cho mặt trận phía trước.

Lan, cô thanh niên xung phong mười chín tuổi, ngày nào cũng gùi hơn ba mươi ký đạn vượt đèo. Vai cô hằn tím bởi dây thừng siết chặt, đôi dép cao su mòn gần hết.

Đêm ấy, máy bay địch quần thảo dữ dội. Đá từ trên cao lăn xuống như mưa. Một đoạn đường bị bom đánh sập, đoàn vận tải phải dừng lại.

Nghe tin chiến sĩ ngoài mặt trận đang thiếu đạn, Lan xin đi trước mở đường. Cô men theo mép vực, từng bước dò dẫm trong bóng tối. Gió rít từng cơn lạnh cắt da.

Đến khúc cua hiểm trở nhất, Lan trượt chân. Bao đạn trên vai kéo cô ngã chúi về phía vực sâu. May thay, cô kịp bám vào một gốc cây nhỏ.

Đồng đội chạy tới kéo Lan lên. Bàn tay cô rớm máu nhưng ánh mắt vẫn cương nghị.

“Đạn còn nguyên chứ?” – cô hỏi đầu tiên.

Rạng sáng hôm sau, những thùng đạn cuối cùng cũng đến được trận địa. Tiếng pháo của ta vang lên giữa núi rừng như lời đáp lại.

Nhiều năm sau, con đường đèo năm xưa được mở rộng thành quốc lộ. Mỗi lần đi qua, người dân vẫn nhắc về cô gái gùi đạn đã dành cả tuổi xuân để giữ cho ngọn lửa chiến đấu không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn