Người gùi đạn trong sương sớm
Người gùi đạn trong sương sớm
Tôi khi ấy chỉ mới mười sáu tuổi, được giao nhiệm vụ gùi đạn lên điểm cao. Con đường mòn xuyên rừng ẩm ướt, sương phủ kín lối đi. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, không chỉ vì đạn mà còn vì nỗi lo phía trước. Nhưng khi nhìn các anh bộ đội vẫn cười, tôi thấy lòng mình nhẹ lại. Đêm đó, chúng tôi nghe tiếng súng vọng từ đỉnh núi. Tôi đứng nép sau tảng đá, tim đập dồn dập. Một anh quay sang bảo: “Đừng sợ, rồi đất này sẽ yên bình.” Lời nói ấy theo tôi suốt đời. Sau trận đánh, nhiều người không trở về, nhưng con đường mòn ấy vẫn còn. Mỗi lần nhớ lại, tôi thấy mình đã lớn lên trong những bước chân thầm lặng, góp phần nhỏ bé cho một điều lớn lao.


