Người gùi gạo trong đêm – ông Tô Văn Bình
Sinh năm 1954, ông Tô Văn Bình lớn lên trong những năm tháng đất nước còn khói lửa. Khi vừa bước vào tuổi thanh niên, ông đã tham gia lực lượng phục vụ chiến đấu, góp sức nơi tuyến sau nhưng luôn kề cận hiểm nguy của chiến trường.
Trong ký ức của ông, có một đêm mà ông cho rằng “không bao giờ quên”.
Đó là khoảng đầu những năm 1970, đơn vị ông nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực tiếp tế cho một tổ chốt giữ ở khu vực rừng sâu. Đường đi chỉ là lối mòn, trơn trượt sau cơn mưa lớn. Mỗi người gùi trên vai hơn 20kg gạo, vừa đi vừa giữ im lặng tuyệt đối để tránh bị phát hiện.
Khi còn cách điểm giao khoảng vài trăm mét, bất ngờ pháo sáng từ phía địch bắn lên, cả khu rừng sáng rực như ban ngày. Đơn vị buộc phải dừng lại, nằm ép xuống đất. Nhưng nếu chậm trễ, tổ chốt phía trước sẽ cạn lương thực.
Trong tình thế đó, ông Bình đã tình nguyện bò thấp, mang theo phần gạo của mình, lặng lẽ tiến lên trước. Ông kể: “Lúc đó chỉ nghĩ anh em ngoài kia đang chờ, nếu mình không tới kịp thì họ sẽ đói, sẽ không trụ được”.
Ông men theo từng gốc cây, từng mô đất, vừa tránh ánh sáng vừa nghe ngóng động tĩnh. Đoạn đường ngắn mà dài như vô tận. Có lúc pháo sáng rọi ngay phía trên, ông phải nằm bất động, tim đập dồn dập.
Sau gần một giờ đồng hồ, ông đã đến được điểm chốt. Những đồng đội đón ông trong im lặng, nhưng ánh mắt đầy xúc động. Số lương thực ấy đã giúp họ duy trì bám trụ thêm nhiều ngày sau đó.
Trở về đơn vị, ông Bình không coi đó là chiến công, chỉ nói giản dị: “Mình làm được việc cần làm thôi”.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với cuộc sống đời thường. Những năm đầu còn nhiều khó khăn, kinh tế thiếu thốn, bản thân ông cũng bị ảnh hưởng sức khỏe do những năm tháng gian khổ. Nhưng ông không nản chí. Ông cần mẫn lao động, nuôi dạy con cái, sống giản dị và trách nhiệm.
Ở địa phương, ông là người ít nói nhưng luôn gương mẫu. Mỗi khi được mời nói chuyện với thanh niên, ông lại kể về đêm gùi gạo năm ấy – không phải để kể công, mà để nhắc về tinh thần trách nhiệm, về sự sẻ chia trong gian khó.
Hiện nay, ở tuổi ngoài 70, sức khỏe ông đã giảm sút, nhưng tinh thần vẫn lạc quan. Ông vẫn theo dõi tình hình địa phương, vẫn tin tưởng vào thế hệ trẻ.
Câu chuyện của ông Tô Văn Bình là minh chứng rằng: trong chiến tranh, có những con người không đứng ở tuyến đầu, nhưng chính những bước chân thầm lặng của họ đã góp phần giữ vững sự sống cho đồng đội. Đó chính là “hoa lửa” – những ngọn lửa nhỏ bé nhưng bền bỉ, đủ sức soi sáng cả một chặng đường dài của dân tộc.



