Bài viết

Người Gùi Gạo Vượt Núi Đá

Đồng Tháp14/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bảy sinh năm 1946 trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển miền Trung. Tuổi trẻ của ông lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đầy gian khó. Từ sớm, ông đã quen với cuộc sống lam lũ, leo đồi, băng rừng kiếm củi và gùi hàng thuê để phụ giúp gia đình. Năm 1971, khi chiến sự diễn ra căng thẳng ở nhiều khu vực miền núi, ông tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến chuyên vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm cho các đơn vị đóng quân trong rừng sâu. Công việc của ông không cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi chuyến đi đều đối mặt với hiểm nguy bởi đường núi hiểm trở và sự truy quét liên tục. Những bao gạo nặng gần bốn mươi ký được buộc sau lưng, từng đoàn dân công nối nhau men theo các triền đá cheo leo để đưa lương thực vào căn cứ. Có chuyến đi kéo dài nhiều ngày, họ phải ngủ tạm trong hang đá hoặc dưới những tán rừng rậm để tránh máy bay phát hiện. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1973. Hôm ấy, ông Nguyễn Văn Bảy cùng tổ vận chuyển nhận nhiệm vụ đưa gạo và muối vượt qua dãy núi đá ở khu vực giáp biên để tiếp tế cho đơn vị phía trước. Đường đi vừa dốc vừa hẹp, một bên là vách đá dựng đứng, bên còn lại là vực sâu phủ đầy cây rừng. Khi cả tổ đang men theo lối nhỏ giữa lưng núi thì bất ngờ nghe tiếng máy bay trinh sát từ xa vọng lại. Mọi người lập tức tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc di chuyển vội, một đồng đội trẻ trượt chân làm bao gạo rơi xuống khe đá sâu phía dưới. Đó là phần lương thực quan trọng của cả chuyến đi. Không khí lúc ấy trở nên căng thẳng vì nếu bỏ lại số gạo ấy, đơn vị phía trước có thể thiếu lương thực trong nhiều ngày. Nhưng xuống khe đá lúc đó rất nguy hiểm vì địa hình trơn trượt và máy bay vẫn còn quần thảo trên đầu. Sau vài giây suy nghĩ, ông Nguyễn Văn Bảy buộc dây quanh người rồi lần theo mé đá đi xuống khe vực. Đá sắc cứa rách cả bàn tay nhưng ông vẫn cố bám từng gốc cây để tiếp cận bao gạo mắc giữa những tảng đá lớn. Một người cùng tổ sau này kể lại: “Nhìn chú Bảy lưng đẫm mồ hôi ôm bao gạo leo ngược lên dốc đá, ai cũng xúc động. Hồi đó quý từng ký gạo như quý mạng sống”. Sau gần một giờ vật lộn giữa khe núi, ông cuối cùng cũng đưa được bao gạo trở lại an toàn. Khi trở lên tới nơi, vai áo ông đã rách toạc, hai bàn tay bê bết máu vì đá cứa. Dù vậy, ông chỉ ngồi nghỉ ít phút rồi tiếp tục gùi hàng đi tiếp cùng mọi người để kịp tới điểm tập kết trước khi trời tối. Nhiều năm sau chiến tranh, khi được hỏi điều gì khiến ông nhớ nhất trong quãng đời dân công hỏa tuyến, ông Nguyễn Văn Bảy chậm rãi nói: “Hồi đó ai cũng nghĩ đơn giản, còn bộ đội ngoài kia thì mình còn cố mang được bao gạo tới nơi”. Chiến tranh đã lùi xa, những con đường núi ngày xưa giờ phủ màu xanh bình yên. Nhưng câu chuyện về người dân công gùi gạo vượt núi đá vẫn còn được nhắc lại như một biểu tượng đẹp của tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Bảy cho thấy rằng trong những năm tháng bảo vệ Tổ quốc, có những “hoa lửa” không bùng cháy nơi chiến hào, mà lặng lẽ sáng lên từ những bước chân vượt núi, từ giọt mồ hôi trên vai áo và lòng quyết tâm giữ trọn nhiệm vụ giữa gian khổ chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Gùi Gạo Vượt Núi Đá | Câu chuyện thời hoa lửa